Điểm tin lề trái số 24: Ủng hộ đại biểu Quốc hội Lưu Bình Nhưỡng đánh giá ngành Công an một cách thiên lệch

Chào các bạn. Đây là chương trình Điểm tin Lề trái số 24, soạn vào ngày Chủ nhật, 11/11/2018. Như thông lệ, chúng tôi sẽ điểm lại những sóng truyền thông lề trái gây chấn động não trong tuần này. Với mỗi sóng, chúng tôi sẽ chỉ ra những sự thật thú vị mà các bạn chưa chú ý.

Sóng truyền thông số 1:
Ủng hộ đại biểu Quốc hội Lưu Bình Nhưỡng đánh giá ngành Công an một cách thiên lệch

Ngày 31/10/2018, khi chất vấn Bộ trưởng Bộ Công an Tô Lâm tại Quốc hội, đại biểu Lưu Bình Nhưỡng nói ông ủng hộ cuộc cách mạng trong lĩnh vực công an vừa qua. Tuy nhiên qua báo cáo, ông Nhưỡng thấy “vi phạm của cơ quan điều tra rất khủng khiếp”. Cụ thể, qua các con số thống kê về ngành Công an mà ông Nhưỡng có, thì tỉ lệ “không thụ lý tin tố giác là 94%; chậm gửi quyết định cho Viện Kiểm sát là 86%; xử lý tin tố giác quá hạn là 99,76%; vi phạm trong tống đạt là 100%…”.
Sau buổi họp, đại biểu Nguyễn Hữu Cầu, hiện giữ chức Giám đốc Công an tỉnh Nghệ An, đã đề nghị đại biểu Lưu Bình Nhưỡng cung cấp nguồn gốc của các số liệu nêu trên. Đại biểu Nhưỡng cho biết từ số liệu trong “phụ lục Báo cáo số 158 đóng dấu mật”, ông đã tự tính tác con số vừa nêu, để “so sánh số vi phạm pháp luật trong công tác tư pháp” của 7 cơ quan, là kiểm sát, tòa án, thi hành án, giám định, công an, luật sư, công chứng. Đại biểu Nguyễn Hữu Cầu mô tả cách tính toán của đại biểu Lưu Bình Nhưỡng như sau:
“…Trong 120.142 đơn mà cơ quan tố tụng đã thụ lý thì có 87 đơn là chưa thụ lý. Trong 87 đơn này thì có 82 đơn là công an chưa thụ lý. ĐB Lưu Bình Nhưỡng lấy 82 chia cho 87 thành 94%. Tiếp đến đoạn giải quyết quá hạn là 3.368, trong đó công an có 3.360, đại biểu lấy 3.360 chia cho 3.368 bằng 99,7%…”.
Như vậy, cách tính toán và trình bày số liệu của đại biểu Lưu Bình Nhưỡng có 2 hạn chế.
Thứ nhất, đại biểu khiến dư luận tưởng rằng ngành Công an chưa thụ lý 94% số đơn mà họ nhận được. Nhưng trong thực tế, ngành Công an chỉ chưa thụ lý 0,07% số đơn mà họ nhận được, và những đơn này chiếm 94% tổng số đơn chưa thụ lý của tất cả các ngành.
Thứ hai, không thể dựa vào số liệu này để đánh giá năng lực ngành Công an. Vì nếu ngành Công an phải tiếp nhận một lượng đơn lớn hơn các ngành khác nhiều lần, hoặc đang phải cắt giảm nhân sự nhanh hơn, thì dù năng lực làm việc của các ngành là ngang nhau, lượng đơn chưa thụ lý của ngành Công an đương nhiên sẽ lớn hơn của các ngành khác.
Ngoài ra, phát ngôn mang tính kích động của đại biểu Lưu Bình Nhưỡng cũng tạo ra một luồng dư luận tiêu cực, nhắm đến cả ngành Công an lẫn bộ máy chính trị nói chung. Vì vậy, trong tuần qua, một số cán bộ ngành Công an và Quốc hội đã phản bác phát ngôn của đại biểu Nhưỡng, và đề nghị đại biểu đính chính. Cụ thể, trong phiên chất vấn ngày 05/11, đại biểu Nguyễn Hữu Cầu, hiện giữ chức Giám đốc Công an tỉnh Nghệ An, đã chỉ ra những hạn chế trong cách tính toán và trình bày số liệu của đại biểu Lưu Bình Nhưỡng. Cùng ngày, thay mặt Ban Thường vụ Đảng ủy Công an Trung ương, Thượng tướng Lê Quý Vương đã ký văn bản gửi Đảng đoàn Quốc hội, để kiến nghị Chủ tịch Quốc hội có kết luận về các phát ngôn của đại biểu Nhưỡng, đồng thời đề nghị đại biểu Nhưỡng đính chính. Ngày 08/11, Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu Chiến lược Bộ Công an, nói với báo An ninh Thủ đô rằng ý kiến của ông Nhưỡng “không đúng sự thật”, do ông “kém tính toán” hoặc “có động cơ với ngành công an”…
Ban đầu, đại biểu Nhưỡng trả lời phỏng vấn rằng ông “không nói sai”, vì vậy “không xin lỗi”. Sau đó, ngày 10/11, ông ra một tuyên bố chính thức, rằng với tư cách một Đảng viên phải tuân thủ Điều lệ Đảng, ông đề nghị các phóng viên:
“Kể từ giờ phút này, không phỏng vấn và đưa tin tất cả những vấn đề liên quan đến vấn đề này, liên quan đến tôi. Những vấn đề mà tôi có thể “tâm sự” ngoài lề thì không coi đó là cuộc phỏng vấn và đề nghị các bạn không đăng tải những vấn đề này nữa để chờ ý kiến, quyết định của Đảng đoàn Quốc hội”.
Nhân chuỗi diễn biến vừa nêu, nhiều tổ chức, cá nhân bất mãn đã đồng loạt tuyên truyền 3 thông điệp.
Thứ nhất, họ ca ngợi ông Lưu Bình Nhưỡng là một đại biểu Quốc hội “vì dân”, “dám nói lên tiếng nói của người dân”. Đi xa hơn, luật sư Lê Văn Luân còn kêu gọi giới chống đối “đồng hành với những nhân tố có vị thế chính trị” như ông Lưu Bình Nhưỡng.
Thứ hai, một số luật sư bất mãn như Hà Huy Sơn, Lê Văn Luân, Ngô Ngọc Trai đồng loạt bình luật rằng khi đại biểu Lưu Bình Nhưỡng dùng tư cách nghị sĩ để chất vấn Bộ trưởng Bộ Công an về các vi phạm của ngành, thì ngành công an phải trả lời đại biểu, thay vì “chất vấn ngược hay phê bình” đại biểu. Hà Huy Sơn nói tiếp rằng “đại biểu Lưu Bình Nhưỡng không phải là người tố cáo ngành Công an nên không phải chịu trách nhiệm về các số liệu mình đưa ra”. Cựu đại biểu Nguyễn Sĩ Dũng bác bỏ quan điểm của số luật sư vừa nêu, khi viết rằng “khác với nghị sĩ của hầu hết các nước trên thế giới”, các đại biểu Việt Nam không được miễn trừ trách nhiệm hình sự và dân sự về phát biểu tại Quốc hội. Tuy nhiên, ông Dũng tỏ ra đồng tình với giới luật sư bất mãn, khi viết rằng các đại biểu Quốc hội nên được hưởng đặc quyền miễn trừ trên.
Thứ ba, nhiều tổ chức, cá nhân chống đối viết rằng qua vụ việc này, có thể thấy Quốc hội Việt Nam thiếu tính dân chủ, không đại diện cho người dân, vì bị Bộ Công an hoặc Đảng Cộng sản “thao túng”.
Như vậy, các đại biểu Quốc hội và luật sư bất mãn đã giữ vai trò quan trọng trong hướng tuyên truyền này. Riêng trang Luật khoa Tạp chí không có phát ngôn về vụ việc.
Khi tuyên truyền, dư luận bất mãn lờ đi sự thật rằng đại biểu Lưu Bình Nhưỡng đã tính toán và mô tả số liệu một cách phản khoa học. Nhiều người, như ông Ngô Ngọc Trai, còn dựa vào ác cảm với ngành Công an để kết luận rằng đại biểu Nhưỡng đã nói đúng thực tế.
Như đã phân tích ở trên, cách tính số liệu của ông Lưu Bình Nhưỡng có chỗ phản khoa học. Hơn nữa, do trình bày vấn đề một cách không rành mạch, ông đã khiến công chúng hiểu nhầm bản chất của số liệu, từ đó hình thành ác cảm quá mức đối với ngành công an. Như vậy, không thể phủ nhận rằng ông Nhưỡng không nói ra sự thật, mà đã góp phần bóp méo sự thật khi phát biểu tại nghị trường. Lối làm việc này có hại cho sinh hoạt nghị trường của mọi chế độ, cả độc đảng lẫn đa đảng.
Khi giới chống Cộng dung dưỡng những phát ngôn bóp méo sự thật của ông Nhưỡng, họ đang nói dối để phục vụ mục đích chính trị của mình. Khi chọn thái độ dối trá này, họ đã phản bội các độc giả của họ, và phản bội những lý tưởng mà họ đang theo đuổi.
Đáng tiếc, đại biểu Lưu Bình Nhưỡng không đáng lôi kéo như giới chống Cộng tưởng. Năm 2017, ông Nhưỡng phát biểu rằng “Hối lộ không phải là tội tham nhũng”. Vì Luật Phòng chống Tham nhũng quy định rằng hối lộ là một hành vi tham nhũng, vụ này khiến ông Nhưỡng mang danh “luật sư không hiểu luật”. Sau đó, khi thảo luận về luật thuế vào tháng 05/2018, ông Nhưỡng tiếp tục gây cười khi nói rằng “Chết không có nghĩa là hết nghĩa vụ đóng thuế”. Tháng 09/2018, khi 7 người sử dụng ma túy chết do sốc thuốc tại một lễ hội âm nhạc tại Hà Nội, ông Nhưỡng nói: “Thực ra câu chuyện các cá nhân chọn ‘lắc’ hay không ‘lắc’ là vấn đề thuộc về quyền con người”.
Ngày 12/06/2018, Lưu Bình Nhưỡng cho biết ông đã bấm nút thông qua Luật An ninh mạng, do bức xúc với những thông tin chống đối đường lối chính sách của Đảng Cộng sản Việt Nam trên mạng xã hội.

 

Sóng truyền thông số 2:
Phản đối Luật An ninh Mạng

Trong hai tuần trở lại đây, Bộ Công an đã chính thức công bố dự thảo Nghị định hướng dẫn thi hành Luật An ninh Mạng, đồng thời có nhiều hoạt động tuyên truyền, phổ biến thông tin về luật, khiến dư luận chú ý.
Cụ thể, ngày 31/10/2018, Bộ trả lời báo chí rằng “lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng chỉ được phép tiếp cận thông tin cá nhân của người sử dụng có hoạt động vi phạm pháp luật, với trình tự, thủ tục nghiêm ngặt (bằng văn bản), được các cấp có thẩm quyền phê duyệt. Nếu lực lượng này lạm dụng, làm lộ thông tin cá nhân của người sử dụng sẽ bị xử lý theo pháp luật”.
Ngày 02/11, Bộ chính thức công bố dự thảo Nghị định hướng dẫn thi hành Luật An ninh Mạng, để lấy ý kiến dư luận trong vòng 2 tháng. Dự thảo mới bao gồm 30 điều, lược bớt một số điều khoản gây tranh cãi có trong bản thảo cũ, vốn xuất hiện lên mạng xã hội từ ngày 10/10.
Hôm sau, ngày 03/11, Chánh văn phòng Bộ Công an Lương Tam Quang đã nói trong cuộc họp báo rằng: “…Có 18 quốc gia trên thế giới đã có văn bản luật quy định các doanh nghiệp nước ngoài phải lưu trữ dữ liệu quan trọng trong phạm vi lãnh thổ quốc gia, như Mỹ, Canada, Trung Quốc. Ngày 25/05, quy định bảo vệ dữ liệu cá nhân của liên minh châu Âu cũng chính thức có hiệu lực, cho phép cá nhân kiểm soát dữ liệu của mình khi tham gia các diễn đàn, mạng xã hội. Các công ty phải cam kết không chuyển dữ liệu cá nhân cho bên thứ 3; nếu bị phát hiện sẽ bị phạt 20 triệu euro hay 4% doanh số toàn cầu…”.
Trong suốt tuần qua, các tổ chức, cá nhân chống đối cũng ráo riết tuyên truyền phản đối Luật An ninh Mạng, chủ yếu tập trung vào 2 điểm.
Thứ nhất, họ phản bác các hoạt động, phát ngôn mới của Bộ Công an xoay quanh Luật An ninh Mạng. Cụ thể, ngày 05/11, nhân viên Google Dương Ngọc Thái viết rằng dù dự thảo Nghị định đã có một số sửa đổi, nó vẫn buộc mọi công ty cung cấp dịch vụ Internet tại Việt Nam kiểm duyệt nội dung và cung cấp dữ liệu cho Bộ Công an. Vì việc chuyển dữ liệu cho bên thứ 3 mà không có sự đồng ý của Nhà trắng hay Bộ Tư pháp là phạm luật Mỹ, Luật An ninh Mạng sẽ buộc các công ty Mỹ như Facebook và Google “rút khỏi Việt Nam”. Cùng ngày, Thái cũng phản bác phát biểu hôm 03/11 của ông Lương Tam Quang. Thái viết rằng trong “18 quốc gia yêu cầu doanh nghiệp nước ngoài lưu trữ dữ liệu quan trọng ở trong nước” mà ông Quang nêu ra, Canada chỉ yêu cầu lưu trữ dữ liệu của những tổ chức hành chính công, còn Mỹ chỉ yêu cầu lưu trữ dữ liệu tài chính và thuế. Trong khi đó, quy định bảo vệ dữ liệu cá nhân của EU không buộc các công ty phải lưu trữ dữ liệu trong phạm vi EU, hoặc cung cấp dữ liệu cho các chính phủ.
Một trong các quan điểm của Dương Ngọc Thái bị bác bỏ vào ngày 06/11, khi Bộ Công an khẳng định rằng Luật An ninh Mạng sẽ không khiến Facebook và Google rời khỏi Việt Nam. Trong thực tế, Google đã thuê khoảng 1.781 máy chủ, Facebook đã thuê khoảng 441 máy chủ tại 8 doanh nghiệp cung cấp dịch vụ trong nước. Đáp lại, Hoàng Ngọc Diêu viết rằng thông tin mà Bộ Công đưa ra là không khả tín, vì Facebook chỉ có 3 trung tâm dữ liệu ở Mỹ, Thụy Điển, Singapore, nếu có thuê máy chủ ở Việt Nam thì cũng chỉ dùng làm chỗ lưu trữ trung gian. Đài RFA tiếng Việt hỏi công ty Facebook về vấn đề này, và được trả lời rằng Luật An ninh Mạng không làm ảnh hưởng đến cam kết bảo vệ người sử dụng của Facebook.
Trong hướng tuyên truyền thứ 2, các tổ chức, cá nhân chống đối nhắc lại các lập luận cũ mà họ từng dùng để phản đối Luật An ninh Mạng. Cụ thể, Trương Huy San nói luật này vi phạm quyền tự do ngôn luận, Trần Vũ Hải nói luật sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển kinh tế, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nói luật này được sao chép từ luật Trung Quốc, Lã Việt Dũng nói Trung Quốc sẽ nắm được dữ liệu của người dùng Internet Việt Nam thông qua các mạng xã hội Việt Nam dùng công nghệ Trung Quốc…
Nhìn tổng thể, phong trào phản đối Luật An ninh Mạng trong năm nay đã chịu ảnh hưởng lớn từ Trương Huy San, Diễn đàn Xã hội Dân sự, Luật khoa Tạp chí, Hate Change, và nhân viên Google Dương Ngọc Thái. Trong các trang tin nước ngoài có bản tiếng Việt, VOA và RFA theo đuổi chủ đề này liên tục hơn BBC.
Trong thời gian còn lại của năm 2018, người dùng Internet Việt Nam có thể thoải mái góp ý về dự thảo Nghị định hướng dẫn thi hành Luật An ninh Mạng. Tuy nhiên, trước khi phát biểu quan điểm của mình, có 3 điểm họ nên lưu ý.
Thứ nhất, không có chuyện Luật An ninh Mạng khiến Facebook rời Việt Nam. Trong chuyến thăm Việt Nam vào ngày 14/09/2018, đại diện Facebook là ông Simon Milner đã cam kết xây dựng nhóm làm việc chung giữa Facebook với cơ quan quản lý Việt Nam, đồng thời  hợp tác chặt chẽ với Chính phủ Việt Nam để giải quyết các vấn đề còn tồn tại. Thêm nữa, từ nhiều tháng nay, nhiều nhà chống Cộng đã phàn nàn rằng Facebook đang xóa bài, khóa tài khoản của họ theo đề nghị từ chính phủ Việt Nam. Các nhà chống Cộng nên chấp nhận sự thật rằng Facebook đang hy sinh thứ nhân quyền thần thánh của họ vì lợi nhuận.
Thứ hai, quan điểm quản lý thông tin mà Việt Nam đang áp dụng không phải là hiếm trên thế giới. Ở Đức, hành vi đăng tải lên báo chí hoặc Internet các nội dung sai sự thật, phỉ báng tổng thống, phỉ báng nhà nước, phỉ báng tôn giáo, các nội dung có tác động phá hoại trật tự công cộng, kích động hận thù… đều bị xem là phạm tội hình sự. Ngày 30/06/2017, Đức đã ban hành “Đạo luật Chế tài Mạng”, cho phép chính phủ Đức yêu cầu các mạng xã hội gỡ bỏ những nội dung trái luật vừa nêu, nếu không muốn phải nộp khoản tiền phạt lên đến 50 triệu Euro.
Thứ ba, theo tiết lộ của cựu nhân viên CIA Edward Snowden, thì Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ (NSA) được quyền truy cập trực tiếp vào server của một loạt các hãng lớn – như Facebook, Google, Microsoft, Apple, Yahoo, PalTalk, YouTube, Skype, AOL – để theo dõi hoạt động Internet toàn cầu. Nói cách khác, chính phủ Mỹ có thể theo dõi dữ liệu của mọi người Mỹ và Việt Nam, mà không cần yêu cầu các công ty lưu trữ dữ liệu trên lãnh thổ Mỹ. Thêm nữa, các hoạt động theo dõi này diễn ra trong bí mật, chứ không được điều chỉnh bằng Luật An ninh Mạng như ở Việt Nam.
Như vậy, dù có hay không Luật An ninh Mạng của Việt Nam, thì nhân quyền thiêng liên và bất khả xâm phạm của bạn cũng đang bị chính phủ Mỹ vi phạm.

Sóng truyền thông số 3:
Tranh nhau thành lập  các tổ chức chống đối khoác vỏ bọc “công đoàn độc lập”

Sáng 02/11/2018, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã trình Quốc hội đề nghị phê chuẩn hiệp định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương (CPTPP). Chương Lao động của Hiệp định này cho phép thành lập các công đoàn độc lập, không trực thuộc Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam mà Nhà nước trực tiếp quản lý. Tuần trước, Ngô Ngọc Trai đã coi đây là một cơ hội để thúc đẩy quyền lập hội, nhằm đa nguyên hóa nền chính trị Việt Nam; trong khi Phạm Chí Dũng coi đây là một cơ hội để thành lập các tổ chức chống đối khoác vỏ bọc “công đoàn độc lập”. Sang tuần này, các tổ chức chống đối tiếp tục tuyên truyền về vụ việc theo 2 hướng.
Trong hướng thứ nhất, họ đều phỏng đoán rằng Nhà nước Việt Nam sắp lập ra các công đoàn mới, tương đối độc lập, nhưng hợp tác với Nhà nước sau cánh gà. Họ đồng loạt công kích dự định này, khi viết rằng nó khiến quyền tự do lập hội “chỉ còn trên lý thuyết”.
Trong  hướng tuyên truyền thứ hai, họ phác họa hướng hình thành, phát triển cho các “công đoàn độc lập trong tương lai. Trong vấn đề này, mỗi tổ chức đưa ra một ý kiến.
Cụ thể, luật sư Vũ Đức Khanh, thành viên đảng Dân chủ Việt Nam ở hải ngoại, nói với BBC rằng các công đoàn độc lập sẽ phải học cách “dung hòa các quyền lợi đối nghịch” của 3 bên, là người lao động, Nhà nước và giới chủ. Đoàn Huy Chương, thành viên Phong trào Lao động Việt, nói giới hoạt động cần “hướng dẫn cho người lao động biết rõ quyền lập công đoàn độc lập”, và lợi ích từ công đoàn độc lập. Chương nói: “Tôi cũng như những nhà hoạt động công đoàn khác nhận thấy có thể học hỏi mô hình công đoàn Ba Lan và Úc”. Khi nói vậy, có thể Chương đang đề cập đến vai trò của Trần Ngọc Thành ở Ba Lan và Nguyễn Đình Hùng ở Úc trong việc điều hành các tổ chức chống đối khoác vỏ bọc “công đoàn độc lập”.
Đi xa hơn các tổ chức trên, Việt Nam Thời báo của Phạm Chí Dũng không chỉ đả kích ý tưởng thành lập các công đoàn thỏa hiệp với Nhà nước, mà còn đả kích luôn các “nghiệp đoàn độc lập” đang từ chối tổ chức biểu tình, đình công, bãi công. Cụ thể, ngày 08/11, cây bút Thảo Vy của trang này công kích Nghiệp đoàn Sinh viên Việt Nam và Nghiệp đoàn Báo chí Việt Nam trên 2 điểm. Thứ nhất, 2 nghiệp đoàn này không đáp ứng nhu cầu tự do tín ngưỡng, báo chí và học thuật, vì họ công khai tuyên bố rằng họ “vận hành theo Cơ cấu Việt Nho và có sứ mệnh đưa Việt Nho trở lại thành triết lý chủ đạo cho văn hóa Việt Nam”. Thứ hai, 2 nghiệp đoàn này có số điện thoại ở Anh và Pháp, lại “không khuyến khích các hoạt động xuống đường biểu tình, không khuyến khích hoặc đình công hoặc bãi công”; nên không đáng được xem là “nghiệp đoàn độc lập trong nước”. Sau đó, ngày 09/11, Thảo Vy viết rằng giới chống đối nên “kế thừa”, “tham khảo” Tổng Liên đoàn Lao công thời Việt Nam Cộng hòa trong quá trình thành lập các “nghiệp đoàn độc lập” mới. Ngày 10/11, Trúc Giang viết trên Việt Nam Thời báo rằng các công đoàn độc lập trong tương lai phải có những tờ báo độc lập tương ứng để thể hiện tiếng nói của mình.
Trong khi đó, Diễn đàn Xã hội Dân sự và Nguyễn Anh Tuấn chưa có phát ngôn về sự kiện này, dù họ từng bám sát cơ hội “nghiệp đoàn độc lập” mà hiệp định EVFTA mang lại.
Tóm lại, các tổ chức chống Cộng đang có những kế hoạch khác nhau để chơi ván bài “nghiệp đoàn độc lập”. Trong một cuộc phỏng vấn ngày 25/10, RFA cho biết cả Nguyễn Quang A, Ca Dao lẫn Trần Ngọc Thành đều đồng ý rằng “các tổ chức xã hội dân sự tại Việt Nam cần có sự hỗ trợ và hợp tác chung đối với quyền thành lập nghiệp đoàn độc lập tại Việt Nam”. Qua tình tiết đó và phát biểu của Đoàn Huy Chương trong tuần này, có thể thấy Phong trào Lao động Việt của Trần Ngọc Thành và Liên đoàn Lao động Việt Tự do của Ca Dao, Nguyễn Đình Hùng đang muốn gác lại mâu thuẫn cũ để liên kết với nhau. Trong khi đó, Hội Nhà báo Độc lập của Phạm Chí Dũng muốn chuyển sang hoạt động dưới hình thức nghiệp đoàn, để nắm bắt cơ hội mà CPTPP đang mang lại. Để dọn đường cho kế hoạch này, họ đang công kích một đối thủ cạnh tranh sẵn có, là nhóm điều hành Nghiệp đoàn Sinh viên Việt Nam, Nghiệp đoàn Báo chí Việt Nam. Như vậy, các cơ hội béo bở từ sân chơi “nghiệp đoàn” đã và đang khiến các tổ chức chống Cộng “đàn áp” lẫn nhau một cách mãnh liệt.
Như chúng tôi đã tường thuật tuần trước, Phong trào Lao động Việt của Trần Ngọc Thành từng đưa người sang Malaysia, để dự các khóa đào tạo do NED tài trợ và do đảng Việt Tân đồng tổ chức. Khi học viên của khóa đào tạo này về nước, họ đã phát hàng nghìn tờ truyền đơn có nội dung chống chế độ cho công nhân. Hiện nay, các thành viên chủ chốt của nhóm này chỉ ngồi nhà chửi chế độ để nhận tiền tài trợ của nước ngoài, chứ không lao động.
Liệu các “nghiệp đoàn độc lập” này có độc lập với đảng Việt Tân và với nước Mỹ không? Thêm nữa, họ thật sự đại diện cho người lao động, hay chỉ muốn dùng người lao động làm tốt thí trong ván cờ chính trị của mình? Đây là điều mà người lao động nên nhìn rõ.

 

Sóng truyền thông số 4:
Làm đám giỗ cho nhà độc tài Ngô Đình Diệm

Ngày 02/11/2018, vài trăm người Công giáo miền Nam đã đến khu mộ của Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu tại nghĩa trang Lái Thiêu, tỉnh Bình Dương, để làm lễ giỗ lần thứ 55 cho 2 ông này. Nhân đó, một số tổ chức, cá nhân chống đối đã mở chiến dịch truyền thông để ca ngợi cá nhân ông Diệm, ca ngợi và khẳng định tính hợp pháp của chế độ VNCH cũ.
Cụ thể, lễ giỗ vừa nêu được tổ chức vào trưa ngày 02/11 bởi 10 linh mục đồng tế. Trần Bang cho biết ngoài linh mục dòng Chúa Cứu thế như những năm trước, năm nay còn có linh mục các dòng Dominican và Don Bosco. Vài trăm người dự lễ đến từ nhiều địa phương, như TP.HCM, Đồng Nai, Bình Dương, Cần Thơ, An Giang. Ngoài ra, một số Việt kiều ở Mỹ và Úc cũng về dự.
Các diễn biến của buổi lễ được tưởng thuật chủ yếu qua các trang tin Công giáo và Facebook cá nhân của những người đến dự. Chẳng hạn, trang Facebook Tin Mừng Cho Người Nghèo đã quay livestream buổi lễ. Sau buổi lễ, Trần Bang, Nguyễn Peng và một cựu chiến binh giấu tên nói với RFA tiếng Việt rằng buổi lễ năm nay diễn ra thuận lợi hơn, ít bị Nhà nước ngăn cản hơn. Cụ thể, người đến dự lễ chỉ phải xuất trình giấy tờ, chứ không bị ngăn cản đến dự, hoặc bị phá ngang bằng tiếng ồn như những năm trước.
Trong quá trình đưa tin về ngày giỗ, nhiều cá nhân chống đối cũng ca ngợi các ông Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu, và chế độ VNCH thời ông Diệm. Trái với luồng dư luận chủ đạo này, Dương Hoài Linh công kích chế độ Diệm là “độc tài”, dựa trên 2 điểm. Thứ nhất, “Hiến pháp VNCH 1956 đã chỉ đích danh đệ nhất VNCH là một chế độ độc tài ở 10 điểm: Hiến pháp phi dân chủ, Quốc hội bù nhìn, Không có tam quyền phân lập, Không có pháp trị, Đàn áp đối lập, Bầu cử giả tạo, Độc đảng, Có tù chính trị, Không có báo chí tư nhân, Tước bỏ nhân quyền”. Thứ hai, chệ đố Diệm bị “chống đối toàn diện từ tất cả tôn giáo ngoại trừ Công giáo, từ các đảng phái chính trị không cộng sản đến quân đội và các tướng lãnh, từ người Mỹ; đến cả Vatican cũng không ưa”.
Hai ngày sau lễ giỗ, trang Luật khoa Tạp chí liên tục đăng lại 3 bài cũ về chế độ VNCH, để tuyên truyền 2 thông điệp. Thứ nhất, họ viết rằng nhiều tổ chức và định chế quốc tế đã công nhận VNCH là một quốc gia hợp pháp và độc lập; còn nước CHXHCN Việt Nam đã “gián tiếp công nhận” điều đó khi thừa kế hoặc tiếp nhận tư cách thành viên của VNCH tại các tổ chức, định chế trên. Thứ hai, họ viết rằng nếu VNCH là một nước hợp pháp và độc lập, thì CHXHCN Việt Nam đã “xâm lược” VNCH.
Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết ông Ngô Đình Diệm đã dành mọi ưu tiên cho đạo Công giáo, đồng thời đàn áp mọi tôn giáo khác một cách rất nhiệt tình. Chẳng hạn, linh mục Trần Tam Tỉnh nhận xét như sau:
“Ngô Đình Diệm chỉ chấp nhận một đảng duy nhất là Đảng Cần lao, được thành lập và khuynh loát bởi ông em Ngô Đình Nhu, làm nòng cốt cho cái ông gọi là Phong trào Cách mạng Quốc gia… Hệ tư tưởng của Đảng này và của phong trào là “thuyết vị nhân”, (được dạy tại) một trường đào tạo duy nhất là “Trung tâm đào tạo nhân vị”, do một người anh của Tổng thống là Giám mục địa phận Vĩnh Long, Ngô Đình Thục sáng lập. Là người Công giáo hay không, tất cả công chức đều phải qua một khóa học tập ít nhất là một tháng tại đó. Các lớp học đều do các linh mục đảm nhiệm, nhồi nhét những khái niệm về nhân bản con người được Thiên Chúa sáng tạo, giảng về những điều lầm lạc của Phật giáo, Khổng giáo, về các tội ác của Cộng sản…”.
Dưới thời Ngô Đình Diệm, phần lớn các học bổng đi học nước ngoài đều rơi vào tay các linh mục hoặc sinh viên gia đình Công giáo. Mọi công chức đều phải dự lễ Giáng sinh, trong khi Phật tử không được treo cờ trong lễ Phật đản… Nhìn những ưu tiên đó, có thể hiểu vì sao các nhóm Công giáo bất mãn vẫn tổ chức lễ giỗ ông Diệm cho đến ngày nay. Nhưng khi họ tôn sùng một nhà độc tài, phải nghĩ kỹ xem họ thật sự muốn dân chủ, nhân quyền, công bằng…, hay chỉ lợi dụng những khẩu hiệu đó để thâu tóm quyền lực.
Tiếp theo, hãy xem xét quan điểm của nhóm Luật khoa Tạp chí, rằng Việt Nam Cộng hòa là một quốc gia độc lập bị xâm lược bởi Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Khi đưa ra quan điểm này, dường như Luật khoa đã thừa nhận rằng nền độc lập của Việt Nam không lệ thuộc vào người Việt Nam, mà lệ thuộc vào 5 nước đứng đầu Hội đồng Bảo kê Liên Hợp quốc, là Mỹ, Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc. Với lối suy nghĩ này, Luật khoa sẽ phải thừa nhận rằng chế độ Saddam Hudsen là một nước độc lập, bị Mỹ xâm lược vào năm 2003.
Về phần mình, khi nhìn Mỹ ám sát ông Diệm để dựng ông Thiệu lên, chúng tôi không chắc là Việt Nam Cộng hòa được độc lập khỏi nước Mỹ.

Vậy dư luận đang chú ý đến các sóng truyền thông trên ở mức độ nào? Trong tuần qua, ông Lưu Bình Nhưỡng đã soán ngôi ông Chu Hảo, để trở thành gương mặt nổi bật nhất phong trào chống Cộng Việt Nam:

bieu-do-1bieu-do-2
Chương trình Điểm tin Lề trái số 24 xin kết thúc tại đây. Hẹn gặp lại các bạn trong chương trình tuần tới.

Gửi một nhận xét của bạn về bài viết:

comments

About Author