Điểm tin lề trái số 47: Nhân “vụ Nguyễn Hữu Linh”, lộ việc lợi dụng các phong trào dân sinh để chống Nhà nước

Điểm tin lề trái số 47:  Nhân “vụ Nguyễn Hữu Linh”,  lộ việc lợi dụng các phong trào dân sinh để chống Nhà nước

Overview

 

Chào các bạn. Đây là chương trình Điểm tin Lề trái số 47, soạn vào ngày Chủ nhật, 21/04/2019. Như thông lệ, chúng tôi sẽ điểm lại những sóng truyền thông lề trái trong tuần này, và chỉ ra những sự thật thú vị mà các bạn chưa chú ý trong mỗi sóng.

 

Sóng truyền thông số 1:

“Hóng” bệnh tình của Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng,
giới “dân chửi” lộ chân dung xấu xí

Ngày 14/04/2019, trang Facebook của Lê Nguyễn Hương Trà loan tin rằng Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã phải nhập viện trong lúc đang thăm tỉnh Kiên Giang. Trong những ngày tiếp theo, một số người dùng Facebook khác, thuộc nhiều khuynh hướng chính trị khác nhau, cũng dẫn những nguồn tin không chính thức xác nhận việc Chủ tịch nước phải nhập viện. Vì vậy, dù không được truyền thông chính thống đề cập, thông tin về tình hình sức khỏe của Chủ tịch đã lan nhanh trên Facebook, khiến cụm từ “Nguyễn Phú Trọng” trở thành cụm từ được tìm kiếm nhiều nhất trên Google trong ngày 14/04. Nhân đó, giới chống đối đã đồng loạt tận dụng chủ đề này để tuyên truyền chống Nhà nước Việt Nam, chủ yếu theo 4 hướng.

Trong hướng tuyên truyền thứ nhất, họ tung tin đồng theo kiểu “thuyết âm mưu”, rằng chuyến thăm Kiên Giang của Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng là một động thái nhắm vào nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng – người mà họ cho là “mục tiêu chính” trong chiến dịch chống tham nhũng mà Chủ tịch Trọng phát động, đồng thời từng giữ một số chức vụ cao ở tỉnh Kiên Giang. Đáp lại, nguyên Thủ tướng đã cho người ở Kiên Giang “ám sát” Chủ tịch, theo như những tin đồn này phỏng đoán.

Trong hướng tuyên truyền thứ hai, nhân việc ngày 14/04/2019 vừa là ngày “giỗ tổ Hùng vương”, vừa là sinh nhật lần thứ 75 của Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, họ đã tung những lời bình phẩm và tin đồn mang màu sắc mê tín dị đoan về tình hình sức khỏe của Chủ tịch nước. Chẳng hạn, họ tung tin rằng Chủ tịch sắp qua đời do “đến vận hạn”, rằng Chủ tịch “bị Đức thánh Trần vật vì cướp lư hương”…

Trong hướng tuyên truyền thứ ba, giới chống đối đồng loạt “ăn mừng” trước tin Chủ tịch nước nhập viện. Sau đó, họ tự tuyên truyền rằng nếu “người dân” “ăn mừng” khi lãnh đạo ốm, mất, thì chế độ chính trị đã “mất hết tính chính danh”, sắp sụp đổ.

Trong hướng tuyên truyền thứ tư, nhiều bộ phận của dư luận phi chính thống nói rằng theo tinh thần dân chủ, người dân có quyền biết tình hình sức khỏe của lãnh đạo Nhà nước. Từ đó, họ phản đối sự im lặng của Nhà nước và báo chí chính thống trong vụ việc này.

Trong hướng tuyên truyền thứ năm, nick VanQuang Thai, một thành viên trong nước của tổ chức “Chính phủ Việt Nam Cộng hòa Lưu vong”, đang kêu gọi “tổng biểu tình” lật đổ chế độ vào ngày 30/04/2019, để tận dụng tình hình “rối như tơ vò” khi Chủ tịch nước ốm.

Sau khi xem xét vụ việc, chúng tôi xin đưa ra 4 nhận xét.

Thứ nhất, chúng tôi không đồng ý với quan điểm của một bộ phận dư luận, rằng theo tinh thần dân chủ, người dân có quyền biết tình hình sức khỏe của lãnh đạo Nhà nước. Như một bài báo trên BBC đã đề cập, “Ở nhiều nước trên thế giới, tình trạng sức khoẻ của một cá nhân là bí mật của riêng người đó và người bác sĩ”. Mặt khác, Luật Bảo vệ Bí mật Nhà nước, được thông qua vào năm 2018 và có hiệu lực vào năm 2020, đã quy định rằng thông tin về bảo vệ sức khỏe lãnh đạo cao cấp của Nhà nước cũng thuộc diện bí mật. Như vậy, việc Nhà nước và báo chí im lặng, không cung cấp thông tin về tình hình sức khỏe của Chủ tịch, là phù hợp với quyền riêng tư của bệnh nhân và với chính sách của Việt Nam về bí mật Nhà nước. Nhìn rộng hơn, nếu hiểu rằng thông tin về tình hình sức khỏe nguyên thủ ảnh hưởng rất nhiều đến động thái của các quốc gia khác trong quan hệ kinh tế hoặc tranh chấp lãnh thổ với Việt Nam, ta sẽ thấy chính sách này có mặt hợp lý của nó.

Thứ hai, cách giới “dân chửi” phản ứng khi nghe tin đồn về tình hình sức khỏe của Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng nói lên nhiều điều về họ. Qua việc họ để những tin đồn về “vận hạn” và “Đức Thánh Trần” chi phối dư luận chính trị, có thể thấy họ gần với thần quyền hơn là nhân quyền, và còn cách khá xa tinh thần duy lý của phương Tây. Qua việc họ túm tụm “ăn mừng” khi Chủ tịch nước nhập viện, rồi nhầm thái độ của mình với thái độ của đa số người dân, có thể thấy họ vừa là hạng tiểu nhân lòng dạ hẹp hòi, vừa là bọn tự kỷ ám thị, thiếu hiểu biết về các thành phần khác trong xã hội. Qua việc họ gửi gắm hy vọng lật đổ vào những yếu tố ở bên ngoài – như “Đức Thánh Trần” hoặc tình hình sức khỏe của Chủ tịch – có thể thấy họ là thành phần thiếu thực lực, cơ hội, chụp giật, chỉ biết “há miệng chờ sung”. Đám đông phá hoại của họ không thể đem lại thay đổi tốt đẹp nào cho đất nước.

Thứ ba, do Nhà nước Việt Nam là một bộ máy chính trị độc lập, hoàn chỉnh, và từng trải qua nhiều thử thách, nó sẽ không bị ngưng trệ vì tình hình sức khỏe của lãnh đạo. Vì vậy, những nhà “dân chửi” đang đặt hy vọng vào sự kiện này hoặc là quá thiếu hiểu biết về chính trị, hoặc đã quá vô vọng.

 

Sóng truyền thông số 2:

Nhân “vụ Nguyễn Hữu Linh”,
lộ việc lợi dụng các phong trào dân sinh để chống Nhà nước

Từ đầu năm Kỷ Hợi 2019 đến nay, dư luận Việt Nam đã liên tục dồn sự chú ý vào 6 vụ xâm hại thân thể phụ nữ và trẻ em. Số này bao gồm vụ Cao Thị Mỹ Duyên vào ngày 04/02, vụ Nguyễn Trọng Trình vào ngày 24/02, vụ Đỗ Mạnh Hùng và vụ Dương Trọng M. vào ngày 04/03, vụ Nguyễn Thị Hải Yến ngày 22/03, vụ Nguyễn Hữu Linh vào ngày 02/04/2019. Việc dư luận gia tăng chú ý đến hiện tượng xâm hại thân thể phụ nữ và trẻ em, dù hiện tượng này đã tồn tại từ những năm trước, có thể đến từ ít nhất 4 nguyên nhân. Một là phong trào #MeToo xuất hiện ở Mỹ vào cuối năm 2017, và lan đến các tòa soạn báo Việt Nam vào năm 2018; hai là việc quốc tế gia tăng đầu tư cho các hoạt động NGO thuộc mảng “bình đẳng giới” ở Việt Nam trong năm nay; ba là việc Việt Nam chọn năm 2019 làm “năm An toàn cho Phụ nữ và Trẻ em”; bốn là việc một bộ phận giới chống đối cho rằng trong năm nay, họ nên tập trung phát động “các phong trào xã hội vì lợi ích dân sinh thiết thực”, như phong trào phản đối các trạm thu phí theo mô hình BOT, để dễ hoạt động trong môi trường Luật An ninh Mạng.

Trong bối cảnh phức tạp trên, từ giữa tháng 3 đến nay, các nhóm chống đối đã khai thác vấn đề xâm hại thân thể phụ nữ và trẻ em theo hai hướng.

Ở hướng “mềm”, nhóm Hate Change cùng 12 NGO có đăng ký đã phát động phong trào “Không bây giờ thì bao giờ”, trong đó họ kêu gọi ký kiến nghị để đòi sửa đổi, bổ sung các luật liên quan đến tội quấy rối tình dục, mà dư luận chỉ ra là đang rất sơ sài.

Ở hướng “cứng”, các nhóm chống đối cực đoan hơn, cùng các thành phần “giang hồ” xăm trổ hoặc chơi xe trên mạng xã hội, đã tuyên truyền rằng nếu Nguyễn Hữu Linh không bị khởi tố, thì có thể thấy Nhà nước đang định “cho chìm xuồng” vụ việc để bảo vệ giới quan chức, cán bộ. Trong quá trình tuyên truyền, họ cũng tiến hành một loạt các hoạt động phản đối và hoạt động truyền thông trên thực địa – bao gồm phong trào xịt sơn, treo quần lót, ném phân, chụp ảnh check-in trước cửa nhà ông Linh, do Đỗ Minh Hoàng phát động; phong trào treo biểu ngữ phản đối lên xe hơi, do nhóm OFFB phát động; hoặc rộng hơn là vụ Dương Minh Tuyền đến Hưng Yên để trao tiền, “đòi lại công lý” cho nữ sinh Nguyễn Thị Hải Yến.

Trong tuần qua, cả hai hướng truyền thông “cứng” và “mềm” đều có những động thái mới để khai thác vụ việc.

Ở hướng “mềm”, ngày 17/04, bản kiến nghị mà Hate Change và 12 NGO từng kêu gọi ký tên đã được Mạng lưới Phòng ngừa và Ứng phó Bạo lực Giới tại Việt Nam (GBVNet) gửi đến một số lãnh đạo và cơ quan Nhà nước. Vào thời điểm đó, đã có 15.000 người ký tên vào kiến nghị.

Ở hướng “cứng”, từ ngày 18/04, các thành viên của nhóm chơi xe hơi OFFB đã in hàng loạt biểu ngữ đòi bắt Nguyễn Hữu Linh, rồi dán lên xe và đi diễu trước nhà ông Linh. Nhà báo Nguyễn Quốc Bình, admin chính của OFFB, cũng dùng trang tin điện tử Vietnam Daily mà ông phụ trách nội dung để quảng bá phong trào này, đồng thời cổ vũ việc “cộng đồng mạng”, các chung cư và các quán cafe đồng loạt dán ảnh tẩy chay các nghi phạm quấy rối tình dục. Hiện nay, các bài viết của nhóm OFFB chưa có nhiều dấu hiệu vi phạm pháp luật, dù thành viên Phạm Phạm đã đăng “Lời kêu gọi toàn quốc chống dâm ô” của Đinh Nhật Uy vào nhóm này.

Nhân phong trào của OFFB, Thái Văn Đường – một gương mặt chống đối đang trốn ở Thái Lan – đã kêu gọi biểu tình trước cửa nhà ông Nguyễn Hữu Linh vào ngày 21/04, tức hạn chót để khởi tố ông Linh. Dù biểu tình không nổ ra, nó đã khiến một số gương mặt chống đối, như Uyên Vũ, bày tỏ hy vọng rằng phong trào phản đối “ấu dâm” sẽ phát triển thành một cuộc cách mạng đường phố trong năm 2019.

Đi xa hơn, Nguyễn Vi Yên, thành viên chủ chốt của nhóm Hate Change, đã viết một bài dài để vạch chiến lược cho cuộc “cách mạng” này. Yên cho rằng thay đổi sẽ đến từ một “phong trào đa tâm” – khi nhiều tầng lớp xã hội khác nhau liên tiếp phát động nhiều phong trào dân sinh khác nhau, trong đó không có lãnh đạo nào nắm vai trò nổi bật, khiến Nhà nước không thể kiểm soát. Dù những phong trào này có nhiều khác biệt, chúng cùng nảy sinh do những hạn chế trong chính sách của Nhà nước, cùng lan truyền trên mạng xã hội, và cùng làm “tích tụ bất mãn” trong lòng dân. Khi “bất mãn tích tụ đủ lâu”, và “kinh tế Việt Nam ngừng tăng trưởng”, một vụ việc gây xúc động bất kỳ có thể làm cách mạng đường phố bùng nổ, dẫn đến thay đổi thể chế.

Khi ông Nguyễn Hữu Linh bị khởi tố vào ngày 21/04, cả hai khuynh hướng “cứng” và “mềm” đều ăn mừng thắng lợi.

Như vậy, có thể thấy hai khuynh hướng “cứng” và “mềm” vừa ủng hộ nhau, vừa tiềm ẩn mâu thuẫn với nhau.

Về mặt ủng hộ, cả hai đều đặt mục đích sau cùng là lật đổ chế độ; đều tận dụng động lực từ các phong trào dân sinh có phần chính đáng; và đều sử dụng phương tiện là truyền thông, mạng lưới, hội nhóm online. Cả hai đều cổ vũ một trật tự chung – trong đó dư luận đám đông làm thay công việc của cảnh sát và tòa án. Dù hai khuynh hướng đưa ra hai yêu sách khác nhau (là đòi bắt ông Linh và đòi sửa luật), “chiến thắng” giai đoạn của khuynh hướng này sẽ trợ lực cho khuynh hướng kia. Thành viên của hai khuynh hướng có thể liên lạc, thảo luận với nhau qua một số không gian khép kín, bị chi phối bởi tiền tài trợ từ nước ngoài – như không gian sinh hoạt nội bộ của HRS, Hate Change và Luật khoa Tạp chí.

Cùng lúc đó, hai khuynh hướng này cũng mâu thuẫn với nhau trên 2 điểm. Thứ nhất, nhiều NGO cần giữ tư cách pháp nhân – một tư cách khiến họ bị cánh chống đối cực đoan gọi là “phò chính thống” do ghen tị. Thứ hai, nhiều cá nhân của khuynh hướng “mềm” không ủng hộ các hành động, ngôn từ mang tính bạo lực, quy chụp của khuynh hướng “cứng”. Dù hai khuynh hướng vẫn đang phối hợp hành động, mâu thuẫn giữa hai bên đã bộc lộ trong một số vụ việc đơn lẻ, như vụ Đoan Trang công kích trí thức và vụ Kieu Dung tranh luận với Nguyễn Vi Yên.

Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi xin đưa ra 2 ý kiến.

Thứ nhất, qua chuỗi sự kiện trên và bài viết của Nguyễn Vi Yên, có thể thấy giới chống đối thật sự có kế hoạch lợi dụng các vấn đề dân sinh – như đất đai, ô nhiễm môi trường, xâm hại tình dục, thu phí giao thông bất hợp lý… – để tập hợp lực lượng cho các cuộc “cách mạng đường phố” lật đổ chế độ. Động cơ này đe dọa an ninh quốc gia của Việt Nam, và không phù hợp với các quy định của pháp luật Việt Nam. Như vậy, không có chuyện Green Trees “chỉ là một nhóm bảo vệ môi trường”, SaveNET “chỉ hoạt động vì quyền tự do ngôn luận”, hoặc các nhóm đánh BOT “chỉ hoạt động vì sự minh bạch trong vấn đề thu phí giao thông”, như tuyên bố trơn tuột của giới “dân chửi”. Người dân nên ý thức rõ sự khác biệt giữa các tổ chức chính trị trá hình này và các hội nhóm thuần túy hoạt động vì lợi ích dân sinh, để không bị lừa tham gia các hoạt động phạm pháp.

Thứ hai, mối đe dọa nhất thời từ các thế lực thù địch không che khuất được một thực tế, rằng các điều luật liên quan đến xâm hại tình dục ở Việt Nam còn quá sơ sài, không đủ để bảo vệ người dân. Vì vậy, việc sửa đổi, bổ sung những điều luật này và xét xử các vụ quấy rối tình dục một cách công bằng, để đảm bảo lợi ích dân sinh, sao cho các thế lực thù địch không có cơ hội lợi dụng, vẫn là điều cần làm nhất.

 

Sóng truyền thông số 3:

Ai chịu trách nhiệm về vụ “nâng điểm” ở Hòa Bình?

Trong kỳ thi THPT Quốc gia năm 2018, 140 thí sinh tại Hòa Bình đã bị phát hiện liên quan đến gian lận thi cử dưới hình thức nâng điểm. Kết quả điều tra của cơ quan chức năng cho thấy nhiều thí sinh trong số này là con em các quan chức cấp cao của tỉnh, thi vào các trường quân đội, an ninh, và “đỗ” thủ khoa, á khoa, khiến dư luận bức xúc. Trong tuần qua, nhiều bộ phận của dư luận phi chính thống đã lợi dụng sự bức xúc của dư luận để công kích các ngành giáo dục, công an, quân đội, và chế độ chính trị của Việt Nam.

Các hoạt động tuyên truyền này chủ yếu đưa ra 5 thông điệp.

Trong thông điệp thứ nhất, họ đòi công khai danh tính các thí sinh đã được nâng điểm, tương tự quan điểm của một bộ phận dư luận chính thống hiện nay.

Trong thông điệp thứ hai, họ kêu gọi hủy kết quả thi, cấm thi 2 năm đối với những thí sinh liên quan đến gian lận, để thực hiện nghiêm quy chế thi cử.

Trong thông điệp thứ ba, họ công kích ngành giáo dục, với lý do ngành này cung cấp chất lượng dịch vụ quá thấp, lại liên tục vướng vào các scandal về gian lận thi cử, xâm hại tình dục, bạo lực học đường…

Trong thông điệp thứ tư, họ tuyên truyền rằng vì đa số thí sinh được nâng điểm thi vào hai ngành quân đội và công an, và hiện tượng “con ông cháu cha” tương tự có thể đang phổ biến ở hai ngành này, nhân sự của hai ngành này không có đủ tư cách để bảo vệ đất nước và người dân, do năng lực kém, đạo đức kém, và luôn ưu tiên bảo vệ “giai cấp thống trị” của mình trước khi bảo vệ dân chúng.

Trong thông điệp thứ năm, họ tuyên truyền rằng vì 21/44 thí sinh được nâng điểm ở Sơn La có bố hoặc mẹ là quan chức chủ chốt của tỉnh, có thể thấy chế độ chính trị của Việt Nam không có tính dân chủ, mà là nơi “quyền lực không bị kiểm soát”, khiến “con vua thì lại làm vua”.

Sau khi xem xét vụ việc, chúng tôi xin đưa ra 3 ý kiến.

Thứ nhất, những vụ gian lận thi cử kiểu này là không thể chấp nhận. Chúng khiến việc thi cử để chọn người đủ năng lực trở thành vô nghĩa, tạo bất công lớn giữa các tầng lớp khác nhau trong xã hội, và đe dọa chất lượng nhân sự của những ngành quan trọng như quân đội và công an. Vì vậy, chúng tôi ủng hộ việc xử lý nghiêm những người liên quan theo quy chế thi cử và pháp luật Việt Nam, để những vi phạm này không lặp lại.

Thứ hai, trái với hiểu lầm của đa phần dư luận, Bộ Giáo dục không phải là bên chịu trách nhiệm chính trong vụ việc này. Theo Quy chế của kỳ thi Tốt nghiệp THPT Quốc gia năm 2018, Sở Giáo dục – Đào tạo của các tỉnh là bên thành lập Hội đồng thi. Vì Sở Giáo dục – Đào tạo trực thuộc Ủy ban Nhân dân tỉnh, thay vì trực thuộc Bộ Giáo dục – Đào tạo, chính quyền địa phương là bên có ảnh hưởng nhiều nhất đến tình hình thi cử ở địa phương. Ngoài ra, ngân sách và nhân sự của các trường học tại địa phương cũng do địa phương quyết định. Vì vậy, có lẽ dư luận nên tập trung vào trách nhiệm của địa phương trong vụ việc, thay vì đổ trách nhiệm cho “thể chế” hoặc cho các cơ quan trung ương.

Ngoài ra, cần lưu ý rằng 5 năm trước, chính “dư luận” đã chọn gộp kỳ thi tuyển sinh Đại học với kỳ thi THPT, dẫn đến việc nguy cơ gian lận tăng lên như hiện tại:

 

Thứ ba, các trường công an đã nhanh chóng từ chối các thí sinh bị phát hiện gian lận. Vì vậy, các cáo buộc nhắm đến ngành công an là không hợp lý.

 

Sóng truyền thông số 4:

Không quay được phim tài liệu về dân,
Green Trees chuyển sang quay phim chính mình để tự sướng

Một tháng sau ngày chiếu ra mắt bộ phim tài liệu “Đừng Sợ”, được làm để ca ngợi những phong trào biểu tình, bạo động mà giới chống đối từng phát động tính từ năm 2006, nhóm Green Trees tiếp tục có một số hoạt động mới để quảng bá bộ phim này. Trong tuần thứ 3 của tháng 04/2019, họ đã đổi tên phim thành “Sợ”, chiếu phim ở giáo xứ Song Ngọc (Nghệ An), và gặp một phóng viên BBC để trả lời phỏng vấn về bộ phim vào ngày 12/04.

Trong các hoạt động tuyên truyền vừa nêu, họ đưa ra 3 thông điệp.

Thứ nhất, họ kể rằng đã bị chính quyền địa phương gây trở ngại trong quá trình làm phim. Họ nói với BBC rằng theo dự kiến ban đầu, thì bộ phim sẽ xoay quanh cuộc sống của một gia đình ngư dân chịu ảnh hưởng từ vụ nhà máy Formosa xả thải, gây ô nhiễm biển. Tuy nhiên, do những thước phim đầu tiên bị giới chuyên môn đánh giá thấp, do gia đình ngư dân này đi xuất khẩu lao động Đài Loan, và do chính quyền địa phương gây sức ép khiến các ngư dân khác không cộng tác với đoàn làm phim, họ đành chuyển sang làm phim tài liệu về sự hiện diện của “giới hoạt động”, tức bản thân họ, trong vụ việc. Người trả lời phỏng vấn nói: “Bộ phim mở đầu là Hoàng Bình và kết thúc với gia đình Hoàng Bình…”.

Thứ hai, họ tiết lộ rằng bộ phim được làm nhằm 3 mục đích. Một là cổ vũ việc sử dụng hình thức phim tài liệu để “phổ cập nhân quyền” và “nâng cao ý thức xã hội”. Hai là giúp “các linh mục ủng hộ dân chủ ở miền Trung” đưa hình ảnh về “cuộc sống khó khăn của người dân nơi đây” đến với “cộng đồng trong nước và quốc tế”. Ba là quảng bá hình ảnh và kêu gọi hỗ trợ những cá nhân chống đối đang thi hành án hoặc bị truy nã như Hoàng Đức Bình, Bạch Hồng Quyền… Trong ba mục đích vừa nêu, việc cổ vũ làm phim tài liệu vì mục đích tuyên truyền chính trị là một chi tiết mới.

Thứ ba, họ cho biết khi đổi tên phim thành “Sợ”, họ muốn người xem “tự đặt câu hỏi ‘Sợ cái gì?’, ‘Tại sao phải sợ?’, như vậy sẽ mạnh mẽ hơn và không áp đặt như ‘Đừng Sợ'”.

Tóm lại, Green Trees đã không quay được phim tài liệu về đời sống của người dân trong vùng ô nhiễm, do dân đi xuất khẩu lao động, còn họ thì không đủ năng lực chuyên môn. Vì vậy, họ và các nhóm Công giáo cực đoan, bạo động đã chuyển chuyển sang làm phim về… chính mình, sau đó chiếu cho nhau xem để tự sướng. Khi tự làm phim về chính mình, họ không thể đảm bảo các tiêu chuẩn khách quan mà thể loại phim tài liệu yêu cầu. Ngoài ra, có thể thấy cư dân trong vùng bị ô nhiễm đã tìm được kế sinh nhai, chứ không hề “bị dồn vào đường cùng”, “tức nước vỡ bờ” như lời mô tả của giới “dân chửi”.

Khi cho ra mắt một bộ phim như vậy, Green Trees chỉ còn đại diện cho lợi ích của chính bản thân họ, chứ không còn đại diện cho sự thật, môi trường, hay lợi ích của cư dân địa phương.

Còn khi các linh mục bạo động mượn phim tài liệu để xin tiền nước ngoài, thay vì khuyến khích giáo dân tự lao động để nuôi thân, họ có rất ít tư cách để nói về những giá trị như Tự do và Độc lập.

 

Sóng truyền thông số 5:

Thực hư vụ người ủng hộ fanpage “Save Tam Đảo” bị côn đồ đánh

Trong tuần qua, nhân việc một nhóm khách du lịch ủng hộ fanpage Save Tam Đảo bị “côn đồ” hành hung, lục soát điện thoại và tài khoản Facebook đi đang đi qua rừng, một số tổ chức, cá nhân chống đối đã tuyên truyền rằng tập đoàn Sun Group đang “thuê côn đồ” để “hành hung các nhà hoạt động bảo vệ môi trường”, trong khi Nhà nước đang “bao che cho Sun Group” và “gắn mác phản động” cho các “nhà hoạt động”.

Cụ thể, ngày 08/10/2018, fanpage Save Tam Đảo đã được thành lập, để phản đối việc tập đoàn Sun Group xây khu nghỉ dưỡng trong vườn quốc gia này. Cuối tháng 03/2019, admin Save Tam Đảo phát động phong trào “Thử thách tháng 4”, theo đó những khách du lịch lên rừng Ma ao Dứa để chụp một tấm ảnh sẽ được tặng một áo phông của fanpage. Ngày 06/04, khi đang di chuyển trong rừng quốc gia, một nhóm 5 khách du lịch tham gia phong trào này đã bị một nhóm “côn đồ” chặn đường, đánh đập, lục soát điện thoại, để tra hỏi về “tượng cổ” và “mâm đồng”. Theo lời kể của nhóm khách du lịch vào ngày 08/04, và tường thuật của báo Tổ quốc hôm 09/04, thì công an huyện đã nhanh chóng vào cuộc để điều tra vụ việc, đồng thời tận tình giúp đỡ nhóm khách du lịch gặp nạn.

Trong tuần qua, dư luận phi chính thống đã đưa ra những bình luận mâu thuẫn nhau về sự kiện này.

Về phía nhóm người gặp nạn, một người đã viết bài cảm ơn sự giúp đỡ của công an địa phương, còn một người khác trả lời phỏng vấn BBC rằng “cũng cần nói rõ vụ việc xảy ra là của nhóm du lịch phượt, chứ không liên quan gì đến trang Save Tam Đảo”.

Ngược lại, nhân việc nhóm “côn đồ” lục soát điện thoại và tài khoản Facebook của những người bị hành hung, giới chống đối tuyên truyền rằng tập đoàn Sun Group đã “thuê côn đồ” để “hành hung các nhà hoạt động bảo vệ môi trường”, trong khi Nhà nước đang “bao che cho Sun Group” và “gắn mác phản động” cho các “nhà hoạt động”. Họ cũng đánh đồng vụ việc xảy ra với nhóm khách du lịch này với những vụ việc từng xảy ra với Green Trees.

Sau khi xem xét vụ việc, chúng tôi xin đưa ra 2 ý kiến.

Thứ nhất, qua lời kể của người bị hại, cùng thái độ của công an địa phương và của báo chí chính thống, không có bằng chứng để khẳng định rằng nhóm “côn đồ” trong vụ việc là người được tập đoàn Sun Group thuê, và được Nhà nước “bao che”, để tấn công “các nhà hoạt động môi trường” của trang Save Tam Đảo. Cơ quan công an cần nhanh chóng điều tra, truy bắt thủ phạm, để thực thi pháp luật và đảm bảo an toàn cho khách qua đường.

Thứ hai, qua việc giới chống đối quy kết trách nhiệm cho Nhà nước Việt Nam, dù các bằng chứng trong vụ việc không ủng hộ kết luận này, có thể thấy họ có khuynh hướng lợi dụng vỏ bọc bảo vệ môi trường để chống chế độ. Sự nhập nhằng này thường gây hại thay vì giúp ích cho việc bảo vệ môi trường, bởi nó khiến các hoạt động bảo vệ môi trường thuần túy bị nghi ngại bởi cả quần chúng lẫn cơ quan chức năng.

 

Sóng truyền thông số 6:

Giữa tháng 04/2019, dư luận phi chính thống đã liên tục khai thác 3 vụ việc liên quan đến vấn đề quyền sử dụng, quyền sở hữu đất ở Việt Nam để cổ vũ các nhóm khiếu kiện, biểu tình, kêu gọi thừa nhận quyền sở hữu tư nhân đối với đất đai, và tuyên truyền chống Nhà nước. Đó là việc Bộ Tư pháp đề nghị hoãn sửa đổi Luật Đất đai, việc nhóm dân khiếu kiện ở xã Đồng Tâm kỷ niệm 2 năm hoạt động vào hôm 15/04, và việc nhóm dân khiếu kiện ở xã Dương Nội biểu tình trước cổng Trụ sở Tiếp dân Trung ương tại Hà Nội hôm 17/04.

Trong quá trình đó, họ tiến hành tuyên truyền theo 5 hướng song song.

Thứ nhất, hai nhóm dân khiếu kiện vừa nêu nhắc lại cái lý của mình trong các vụ thu hồi đất, để thuyết phục dư luận và pháp luật ủng hộ họ. Chẳng hạn, đại diện của nhóm Dương Nội là bà Cấn Thị Thêu nhắc lại rằng trong quá trình thu hồi đất, chính quyền xã đã không tổ chức họp dân và lấy ý kiến của dân, không bố trí công ăn việc làm và nơi tái định cư cho họ như đã hẹn, và đã “đánh đập” họ trong quá trình cưỡng chế giải phóng mặt bằng.

Thứ hai, họ tự những bước tiến mà mình đã đạt được sau thời gian khiếu kiện vừa qua. Chẳng hạn, bà Thêu tuyên bố rằng nhờ sự giúp đỡ, gây sức ép của “báo chí quốc tế, các tổ chức nhân quyền và cộng đồng kiều bào”, “chính quyền đã buộc phải vào cuộc thụ lý vụ việc”, thay vì “ỉm đi” như trước.

Thứ ba, Nguyễn Anh Tuấn ca ngợi việc hai nhóm Dương Nội và Đồng Tâm “kết nghĩa” với nhau nhân dịp nhóm Đồng Tâm tổ chức lễ kỷ niệm 2 năm hoạt động.

Thứ tư, BBC mượn các vụ việc vừa nêu để bình luận rằng Việt Nam nên thừa nhận quyền sở hữu tư nhân đối với đất đai. Trong cùng hướng này, Diễm Thi (RFA) và Thường Sơn (VNTB) công kích việc Bộ trưởng Tư pháp Lê Thành Long đề nghị rút vấn đề sửa đổi, bổ sung Luật Thuế Bảo vệ Môi trường và Luật Đất đai ra khỏi nghị trình năm 2019 của Quốc hội.

Thứ năm, nhiều tổ chức, cá nhân chống đối mượn chuyện đất đai để tuyên truyền chống chế độ. Chẳng hạn, Cấn Thị Thêu trả lời phỏng vấn BBC rằng nếu Nhà nước không thay đổi chính sách trong vấn đề đất đai, thì “người dân không chịu được nữa sẽ tức nước vỡ bờ, nhấn chìm chế độ tàn ác…”. Trong cuộc biểu tình của nhóm Dương Nội trước cổng Trụ sở Tiếp dân, bà Thêu cũng hô khẩu hiệu “đả đảo Cộng sản độc tài tham nhũng”.

Như báo chí chính thống đã đề cập, chính quyền địa phương từng có nhiều quyết định không hợp lý khi giải quyết các khiếu nại ở xã Dương Nội và Đồng Tâm. Tuy nhiên, trong những năm qua, chính hai nhóm “dân oan” ở Dương Nội và Đồng Tâm cũng che giấu không ít sự thật xấu xí về bản thân họ.

Thứ nhất, là việc họ đang sống một cách no đủ, thoải mái nhờ tiền tài trợ của các tổ chức cờ vàng hải ngoại, đổi lại họ liên tục biểu tình thuê cho các tổ chức này.

(Ảnh 02 – Nhà “dân chửi” Hồng Thái Hoàng phát tiền đô, gửi từ hải ngoại, cho nhóm “dân oan” Dương Nội)

Thứ hai, là một loạt các hành vi gian dối của họ – như việc nhóm “dân oan” Đồng Tâm dọa đánh những cư dân địa phương đồng ý nhận tiền đền bù; hoặc việc các yêu sách về đất đai của nhóm này có thể bị Google Map chứng minh là vô lý.

Còn quyền sở hữu tư nhân đối với đất đai có giúp ích gì cho nhóm Dương Nội và Đồng Tâm không, hay sẽ chấm dứt hy vọng “đòi lại đất” của  2 nhóm này? Đặt câu hỏi thực tế trên, ta sẽ thấy việc hoãn sửa đổi Luật Đất đai để nghiên cứu thêm là một quyết định có mặt hợp lý.

 

Sóng truyền thông số 7:

Những điểm sai sự thật trong bản phúc trình về tự do báo chí
của
tổ chức Phóng viên Không Biên giới

Ngày 18/04/2019, tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) đã công bố phúc trình về tự do báo chí năm 2019, bao gồm một bảng xếp hạng mức độ tự do báo chí của các quốc gia. Trong đó, họ xếp Việt Nam ở vị trí 176/180 quốc gia, tụt 1 hạng so với bản phúc trình trước. Theo Daniel Bastard, đại diện RSF đặc trách khu vực châu Á, thì Việt Nam bị tụt hạng vì 4 lý do.

Một, là việc Nhà nước Việt Nam “tăng cường trấn áp các blogger và nhà báo công dân, là những nguồn thông tin độc lập duy nhất ở Việt Nam”.

Hai, là vụ bắt Trương Duy Nhất ở Thái Lan, mà Bastard bình luận rằng “khi bắt cóc một nhà báo công dân bên ngoài nước Việt Nam”, “Việt Nam không thiết gì luật pháp quốc tế”.

Ba, là việc Việt Nam ban hành Luật An ninh Mạng.

Bốn, là việc Việt Nam dùng “Lực lượng 47” “gồm 10.000 dư luận viên” để “bảo vệ Đảng và lãnh đạo, tấn công những tiếng nói bất đồng trên mạng”.

Ngoài ra, Bastard cũng bình luận rằng Việt Nam đang áp dụng “mô hình đàn áp” của Trung Quốc, “dựa trên sự giám sát chặt chẽ thông tin nhờ công nghệ”.

Trong tuần qua, một số tổ chức, cá nhân chống đối viện dẫn bản phúc trình của RSF để công kích Nhà nước Việt Nam xâm phạm quyền tự do ngôn luận, và để biện hộ cho Trương Duy Nhất

Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi thấy thông tin mà RSF đưa ra có 3 điểm sai sự thật.

Thứ nhất, họ đã đánh đồng những blogger bị truy tố vì vi phạm pháp luật với “các nguồn tin độc lập” ở Việt Nam. Một nước có 60% dân số dùng Facebook như Việt Nam không thiếu “các nguồn tin độc lập”, và nhiều vấn đề được dư luận chú ý trong thời gian qua đã xuất phát từ các nguồn tin đó. Nhà nước Việt Nam không truy tố “các nguồn tin độc lập”, mà chỉ truy tố các cá nhân vi phạm pháp luật Việt Nam.

Thứ hai, Trương Duy Nhất là một công dân Việt Nam vi phạm pháp luật, bị Việt Nam truy nã và bắt giữ khi đang nhập cảnh và sinh sống bất hợp pháp ở Thái Lan. Như vậy, việc bắt Nhất không hề vi phạm pháp luật của cả hai nước.

Thứ ba, trong cuộc họp báo chiều 25/03, Bộ Công an Việt Nam đã cho biết Trương Duy Nhất bị bắt do liên quan đến “vụ Vũ Nhôm”. Cụ thể, ông Nhất bị cáo buộc lợi dụng giấy tờ của báo Đại Đoàn Kết để mua bán bất động sản không qua đấu giá, trong thời gian giữ chức Trưởng ban Đại diện tại Đà Nẵng của báo Đại Đoàn Kết. Như vậy, ông Nhất bị bắt để điều tra về hành vi tham nhũng, chứ không phải bị bắt do viết blog.

Do “phúc trình về tự do báo chí” của RSF chứa khá nhiều thông tin sai sự thật, như vừa nêu, chúng tôi e rằng tổ chức này khá lệ thuộc vào các nguôn tin không đáng tin cậy trong giới “dân chửi”. Hy vọng họ sẽ thận trọng hơn trong những phúc trình sau.

Trong khi đó, hành xử của giới “dân chửi” trong vụ việc này cho thấy thái độ thật của họ đối với vấn đề tham nhũng. Năm ngoái, họ đã tung một lượng lớn tin đồn sai sự thật để công kích chiến dịch chống tham nhũng của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Năm nay, họ đang trắng trợn bóp méo sự thật để bảo vệ một người cùng phe bị cáo buộc tham nhũng. Như vậy, có thể thấy họ chỉ lợi dụng vấn đề tham nhũng để chống Nhà nước, chứ không có gì trăn trở về vấn đề này. Không đáng ngạc nhiên khi nhiều tổ chức “dân chửi” – như VOICE,  No-U, Hội Anh em Dân chủ, Hội Cứu lấy Dân oan… – đã bị chính thành viên hoặc cộng đồng hải ngoại tố tham nhũng.

Gửi một nhận xét của bạn về bài viết:

comments

About Author