10 sự kiện tiêu biểu của làng “dân chủ” năm 2016

10 sự kiện tiêu biểu của làng “dân chủ” năm 2016

       2016 là một năm nhiều biến động của làng rân chủ trong và ngoài nước. Khác với mọi năm, năm nay kim ngạch xuất nhập khẩu “dân chủ” có nhiều thay đổi. Trong khi tỷ suất “dân chủ viên” nhập kho mặc pijama kẻ sọc tăng đột biến thì ngành xuất khẩu dân chủ lại tụt dốc đến thê thảm. Chúng ta hãy cùng điểm lại những sự kiện tiêu biểu trong năm vừa qua, coi như một bài tổng kết.

  1. Những ngôi sao sáng hụt

       Năm 2015 đánh dấu sự bùng nổ và lấn sân của nhiều ca sĩ, MC, diễn viên từ showbiz sang ranbiz như: Lâm Ngân Mai, Mai Khôi với cú nổ tự ứng cử đại biểu quốc hội, MC quốc dân Phan Anh, diễn viên hài độc thoại Dưa chuột. Tuy nhiên tất cả đều là những ngôi sao sáng….hụt.

      Lâm Ngân Mai chỉ vừa mới được nếm thử cảm giác lâng lâng hạnh phúc khi được nhiều người biết đến, đã ngay lập tức phải trở lại thực tại với những buổi đi hát kiếm tiền ở phòng trà. Tương lai về một album riêng hay trở thành 1 nữ chính trị gia càng ngày càng xa. Mai Khôi thì từ hồi đó đến giờ lặn một hơi không thấy sủi tăm.

      Anh MC quốc dân Phan Anh có lẽ thích hợp làm một nhà đầu tư hơn là một MC. Bỏ ra 500tr để thu về 24 tỷ chỉ trong vòng 2 tuần, có lẽ hiếm có nhà đầu tư nào kiếm tiền giỏi hơn anh. Ngay sau khi thu nạp cho mình 1 lượng fan hùng hậu, anh nhanh chóng bị cộng đồng mạng bóc mẽ những nhập nhèm trong việc giải ngân số tiền từ thiện kể trên. Khi bị hỏi đến, anh sẵn sàng block kể cả fan lẫn những người đã từng tin tưởng cho anh. Nhiều dân chủ viên gửi tiền cho anh với hy vọng anh sẽ trở thành một đại diện mới, một làn gió mới thổi vào làng dân chủ nghèo nàn đã phải thất vọng và không tiếc lời mạt sát anh, cô ca sĩ ở bên trên là 1 ví dụ.

      Diễn viên hài độc thoại Dưa Leo – nhưng không hiểu sao người ta lại thích gọi anh là Dưa chuột. Có vẻ như sau vài vlog đề cập đến những vấn đề nóng bỏng trong xã hội, anh được tung hô quá đà dẫn tới ảo tưởng sức mạnh thì phải, chuyện anh lên phường tôi không bàn đến nhưng chỉ riêng việc nhận tiền để dìm hàng nước mắm truyền thống, giết hàng Việt Nam bằng truyền thông đã khiến anh mất điểm trầm trọng.

  1. Sự trở về của những danh ca chống cộng một thời

      Trước kia có Quang Lê, Bằng Kiều, Khánh Ly nay có Ngọc Huyền, Đan Nguyên. Khi xưa Ngọc Huyền bỏ nước ra đi khi đang ở trên đỉnh cao danh vọng. Sau những năm tháng chuyên hát nhạc chống cộng trên sân khấu của Asia, nay Ngọc Huyền tìm về với tổ quốc dù “cộng sản” vẫn còn.

      Đan Nguyên cũng vậy, một ca sĩ chống cộng, nổi tiếng với bài “Việt Nam tôi đâu” nay cũng âm thầm về nước. Không đủ nổi tiếng để được chú ý đến như Ngọc Huyền, Đan Nguyên lặng lẽ với những chuyến từ thiện, một trong những hình ảnh hiếm hoi của Đan Nguyên ở Việt Nam là ảnh anh trao quà từ thiện cho bà con trong hội trường xã – bên dưới tượng Bác Hồ và khẩu hiệu “Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh”.

      Sự trở về của những danh ca chống cộng một thời cho thấy hoặc là họ đã nhận ra sai lầm của mình nên trở về cố quốc, hoặc họ là những người sống vì tiền, chỗ nào dễ kiếm ăn thì ở chứ chả có lý tưởng gì.

  1. Bầu cử và trò hề tự ứng cử

      Trước thềm bầu cử Quốc hội khóa 14, thay vì chọn ra những người có đức có tài để đại diện cho tiếng nói và nguyện vọng của nhân dân thì giới dân chủ nghĩ ra trò hề “tự ứng cử” để phá hoại. Tại sao gọi nó là trò hề ? Vì bản chất phong trào tự ứng cử Quốc hội là để pr cho những kẻ bất tài, dù biết chắc mình không đủ đức đủ tài đủ tín nhiệm để trúng cử nhưng vẫn tham gia tự ứng cử. Đến khi không trúng sẽ la làng “bầu cử không trung thực”. Quả là 1 mũi tên trúng nhiều đích. Vừa có cớ chửi chính quyền vừa PR bản thân.

      Một sự kiện lớn như thế không thể thiếu những tên tuổi nhớn mang danh trí thức như Quang A. Ông Quang A được coi là ngọn cờ đầu tiên phong cho phong trào tự ứng cử. Trong khi vợ chồng ông vác rổ đi xin từng lá phiếu của bà con chòm xóm thì các “đồng nghiệp dân chủ” của ông tổ chức vận động ký tên online. Nhưng thật không ngờ, 1 “trí thức dân chủ” có tiếng như ông lại chỉ huy động được 5000 chữ ký “tươi”. Không lâu sau đó, người ta phát hiện có người không hề ký tên ủng hộ ông nhưng lại có tên trong danh sách. Như vậy thật khó để xác định trong số 5000 chữ ký “tươi” của ông có bao nhiêu % là người thật, còn bao nhiêu % là chữ ký ma.

     Ngoài ra còn có những “dân chủ viên” muốn thông qua sự kiện này để kiếm chút tiếng tăm như Nguyễn Thúy Hạnh, Đặng Bích Phượng, Nguyễn Đình Hà,…cùng một vài ca sĩ mới chưa từng được thiên hạ biết tên cũng tham gia tự ứng cử như Lâm Ngân Mai, Mai Khôi. Điều hiển nhiên, những ứng cử viên cả năm không chào hỏi hàng xóm một câu này chỉ nhận được vài ba phiếu của những cử tri họ hàng. Trượt là điều dễ hiểu. Tuy nhiên thay vì chấp nhận sự thật bản thân vừa bất tài vừa không được tín nhiệm, các “dân chủ viên” thay nhau gào lên rằng “bầu cử không công bằng, không dân chủ”, đương nhiên sau đó là màn lên đồng tố cáo chính quyền như thường lệ.

  1. Những tên tuổi lớn nhập kho

      2016 đánh dấu sự mạnh tay của chính quyền đối với giới dân chủ quốc nội. Những cái tên tưởng chừng như không ai dám động đến như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (người được trao giải thưởng người bảo vệ nhân quyền năm 2016); Cấn Thị Thêu – “dân oan” liên tỉnh, Lưu Văn Vịnh – người đẻ ra cái gọi là “Liên minh dân tộc Việt Nam tự quyết”, Nguyễn Hữu Vĩnh – Anh ba sàm…,  lần lượt bị sờ gáy. Điều này chứng tỏ chính quyền sẵn sàng mạnh tay với các hành vi vi phạm pháp luật, không có ngoại lệ cũng chẳng e dè.

      Sau ngày nhập kho của những nhân vật đình đám, làng dân chủ quốc nội dường như chìm hẳn. Những kẻ còn đang tự do hoang mang, toan tính “giờ mà vào tù thì tiền ấy bọn ở ngoài hưởng hết”. Chẳng ai muốn “hy sinh vì đại cục”, ai cũng sợ bị công an sờ gáy nên dường như tất cả đều nằm im nghe ngóng tình hình, chỉ có người nhà của những kẻ bị đi tù mới dám lên tiếng phản đối yếu ớt, không có những buổi biểu tình ầm ĩ đòi thả tự do cho người này kẻ kia, không có những kiến nghị gửi đi đại sứ quán nước ngoài. Phải chăng “dân chủ viên” đã biết sợ ?

 

  1. Đại chiến trong “làng dân chủ”

      Những người ngày xưa cùng chung 1 chiến tuyến, sát cánh bên nhau từ lúc biểu tình cho đến lúc chia tiền, ăn nhậu; những người một thời gọi nhau là anh em, sống chết có nhau, bất kể đêm hay ngày, nắng hay mưa, chỉ cần ới 1 tiếng là lên đường đi “giải cứu” nhau ở đồn công an; những người từng mặn nồng yêu đương, thề non hẹn biển nay quay ra chửi bởi nhau, mạt sát nhau, tố cáo nhau. Mâu thuẫn tiền – tình chưa bao giờ gay gắt như thế. Không còn là chuyện tổ chức này ganh ghét với hội nhóm kia hòng tranh giành chút tiền ủng hộ từ hải ngoại nữa, giờ đâu nội chiến trong giới dân chủ được nâng lên 1 tầm cao mới, người chửi người, hải ngoại chửi quốc nội, tình cũ tố nhau,… Việt kiều Đức tố Mai Dũng, Mai Dũng dọa làm thịt Nguyễn Tường Thụy, JB Nguyễn Hữu Vinh.

  1. Fomosa và những người tự dưng yêu biển

      Được kỳ vọng sẽ trở thành con Át chủ bài nhằm đưa cách mạng màu đến với Việt Nam. Người người lên tiếng, nhà nhà lên tiếng chửi chính quyền là tay sai của Trung Quốc và đòi tống cổ thằng Fomosa đi, mặc dù Fomosa là con đẻ của Đài Loan . Những con người vốn quen tay vứt rác ra đường, đánh cá bằng thuốc nổ và xyanua, mắc hội chứng tường đè, khạc nhổ bừa bãi, hút thuốc nơi công cộng,…. nay bỗng yêu thiên nhiên, yêu môi trường đến lạ thường. Người người yêu biển, nhà nhà yêu biển dù biển sau kỳ nghỉ lễ ngập tràn rác, từ vỏ dừa cho đến vỏ chai, từ vỏ tôm ghẹ cho đến vỏ túi nilon,….

Dân tôi có tiêu chuẩn kép, Hoangthinhatle

Khổ thân con cá

      Các cuộc biểu tình nổ ra, hàng nghìn người tham gia, thấp thoáng sau lá cờ của bà con là hình ảnh những nhà máy cháy nghi ngút, là cảnh cướp bóc hôi của ở KCN Bình Dương năm 2014. Fomosa nó sợ, nó đầu tư hàng tỷ USD vào đây, nó sợ bà con cho mồi lửa nên ký séc bồi thường 500 triệu USD. Số tiền này được dùng để khắc phục hậu quả môi trường và hỗ trợ bà con ngư dân. Được tin này, bà con ngư dân 4 tỉnh thiệt hại nặng đã yên tâm sản xuất bởi số tiền được nhà nước hỗ trợ không hề nhỏ. 70 tấn cá biển miền Trung chết được bồi thường 500 triệu USD, 200 tấn cá hồ Tây chết, ai bồi thường đây ? Chưa hết cá chết từ Hà Tĩnh đến Quảng Bình, Nghệ An ở tít ngoài này, có ảnh hưởng nhưng không nặng. Tuy nhiên Cha xứ – với tấm lòng yêu biển thiết tha vẫn nhất quyết lãnh đạo giáo dân vượt mưa bão tiến vào Kỳ Anh biểu tình đòi 2000 tỷ để chia cho 1000 hộ dân.

      Qua sự kiện Fomosa người ta mới nhận ra “Ồ, người Việt Nam cũng yêu môi trường ghê gớm”.

  1. Việt Tân chính thức được công nhận là khủng bố

      2016 có lẽ là một năm xui tận mạng của tổ chức khủng bố Việt Tân. Ngày 29/08, con trai của cố nhà báo Đạm Phong – người bị Việt Tân sát hại vì dám vạch trần bản chất khủng bố của tổ chức này – ông Nguyễn Thanh Tú đã ra thông cáo số 18, trong đó khẳng định ông Tú là người đại diện tư cách pháp nhân và là người đóng thuế cho tổ chức Việt Nam canh tân cách mạng đảng, viết tắt là Việt Tân. Lâu nay Việt Tân vốn dĩ hoạt động trái phép, không đăng ký với chính quyền sở tại, vì vậy việc ông Tú đăng ký tư cách pháp nhân cho tổ chức có tên Việt Nam canh tân cách mạng đảng đã đánh dấu chấm hết cho sự tồn tại của Việt Tân ở nước ngoài, từ bây giờ trở đi bất kể tổ chức, cá nhân nào sử dụng tên này mà không được sự cho phép của ông Tú đều là trái pháp luật. Đòn chí mạng của ông Tú khiến giới đấu tranh trong nước xôn xao, bởi nhiều người trong số họ ôm giấc mơ Mỹ quốc thông qua cánh cửa Việt Tân. Trần Khải Thanh Thủy, Bùi Kim Thành,… được sang Mỹ là nhờ Việt Tân, nay tổ chức này đến cái tên cũng không giữ được thì còn hy vọng gì vào giấc mơ nước Mỹ nữa.

     Hơn 1 tháng sau, ngày 7/10 Bộ công an chính thức đưa Việt Tân vào danh sách các tổ chức khủng bố và “người nào có hành vi tham gia, tuyên truyền, lôi kéo, xúi giục người khác tham gia, tài trợ, nhận tài trợ của “Việt tân”; tham gia các khóa đào tạo, huấn luyện do “Việt tân” tổ chức; hoạt động theo sự chỉ đạo của “Việt tân”… sẽ đồng phạm tội khủng bố, tài trợ khủng bố và sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật Việt Nam.” Một lần nữa, giới đấu tranh trong nước được môt phen nghiêng ngả. Việt Tân chính thức bị coi là khủng bố, những “nhà đấu tranh” của chúng ta vội phủi hết mọi dấu vết có liên quan đến Việt Tân. Những nhân vật có liên hệ mật thiết với tổ chức này thì nơm nớp lo lắng. Và quả thực, không lâu sau đó, nhiều tên tuổi lớn có dính dáng đến Việt Tân được mời lên phường. Sự việc này đánh dấu một trang mới đen tối trong lịch sử ngắn ngủi của giới đấu tranh bởi phần lớn số tiền tài trợ cho các “dân chủ viên”, “biểu tình viên”, “ăn vạ viên” của chúng ta đều đến từ Việt Tân. Không có tiền thì lấy đâu ra người đấu tranh.

     8. Trịnh Xuân Thanh trốn ra nước ngoài và màn đánh đu của Bùi Thanh Hiếu

      Trịnh Xuân Thanh – nhân vật làm tiêu tốn không biết bao nhiêu giấy mực, mòn biết bao nhiêu bàn phím. Ở thời điểm báo chí mới khui ra chiếc xe bạc tỷ của Thanh, giới “dân chủ” nổ rầm trời: “quan tham, sống sung sướng trên mồ hôi của nhân dân”, chửi từ quan to đến quan bé, coi Trịnh Xuân Thanh là đại diện của chính quyền để chửi. Sau khi Thanh trốn sang Đức, Hiếu gió nhanh chóng đánh hơi thấy mùi và bò đến la liếm. Ở trời Đức xa xôi từ năm 2014 và chưa từng về nước, Hiếu chém ra những câu chuyện để chứng tỏ mình am tường chuyện nội bộ của Bộ chính trị theo kiểu tao chui dưới gầm bàn, tao nấp trong nhà vệ sinh nên rắm của chúng mài thơm hay thúi tao biết hết.

      Trước đó Hiếu từng thừa nhận mình là 1 anh thợ viết, chuyên viết bài theo đơn đặt hàng, rất có thể lần này Hiếu cũng đã được thuê để viết loạt bài chạy tội cho Thanh, vừa có tiền, vừa có thể đánh đu theo sự kiện đang hót hòng lấy lại chút danh tiếng đang lụi tàn. Hiếu trưng ra những văn bản giả mà hắn gọi là “độc quyền” để lấy le với thiên hạ. Trong loạt bài này, Hiếu và các đồng nghiệp “dân chủ” của mình ra sức ca ngợi, bênh vực Trịnh Xuân Thanh, rằng Thanh hông có phạm tội, nhiều người cũng tham nhũng nhưng tại sao kẻ bị bắt lại là Thanh mà không phải người khác, như vậy Thanh là nạn nhân của cuộc thanh trừng nội bộ,…Thậm chí họ còn mừng ra mặt khi ĐSQ Đức thoái thác trách nhiệm, gây khó khăn trong việc dẫn độ Trịnh Xuân Thanh về nước. Phải chăng đám người này mượn cớ tố tham nhũng để chửi chính quyền lấy công chứ không hề có quan tâm đến việc chống tham nhũng.

     9.Thủy điện và chuyện muôn thủa

      Suốt những tháng vừa rồi, cơn lũ này chưa qua lũ khác đã chuẩn bị tới. Năm nào cũng thế, cứ tới tầm gần cuối năm là miền Trung lại oằn mình gánh lũ, lượng nước vẫn vậy, cũng chẳng nhiều hơn mọi năm là mấy nhưng nhờ có mạng xã hội nên lũ càng ngày càng to. Lũ to vì có thủy điện, thủy điện nó tè ra nước để xả xuống hạ lưu. Chính quyền xây thủy điện để nó tè ra nước để dìm chết người dân – lời của một dân chủ viên.

     10. Donald Trump đắc cử tổng thống Mỹ

      Nước Mỹ chưa bao giờ thôi là tâm điểm của thế giới, bầu cử tổng thống Mỹ có ảnh hưởng đến toàn cầu nên aitrump-4 cũng chú ý quan tâm theo dõi. Suốt nhiều tháng liền, câu chuyện từ những quán trà đá đến văn phòng máy lạnh chỉ xoay quanh 2 ứng viên Hillary Clinton và Donal Trump. Giới dân chủ Việt Nam đặc biệt quan tâm đến sự kiện này bởi tân tổng thống Mỹ – ông chủ tương lai với những chính sách đối ngoại mới sẽ quyết định số phận của họ. Họ đặt nhiều hy vọng vào Clinton – một chính trị gia có phần hiếu chiến. Thời còn làm ngoại trưởng Clinton đã đưa nước Mỹ dấn thân vào nhiều cuộc chiến vậy nên đám dân chủ viên hy vọng sau khi trở thành bà chủ Nhà Trắng thì Clinton sẽ để ý đến Việt Nam và ban phát một cuộc cách mạng lật đổ như họ hằng mong ước. Tuy nhiên trời tính không bằng người tính. Donald Trump mới chính là tân tổng thống của nước Mỹ. Nhiều nhà dân chủ tỏ ra chán nản với kết quả này bởi tuyên ngôn tranh cử của Trump cho thấy cánh cửa nhập cư vào nước Mỹ càng ngày càng hẹp, và dưới sự lãnh đạo của ông, nước Mỹ sẽ tập trung giải quyết việc trong nhà nên sẽ bớt lo chuyện bao đồng của thế giới.

     Dù buồn hay vui thì năm cũ cũng đã qua. Làng “dân chủ” Việt Nam bước sang năm mới với tâm trạng thấp thỏm lo âu về tương lai đen tối với một ông chủ có tính khí thất thường như Donald Trump. Chắc hẳn 2017 sẽ là một năm đầy những khó khăn và sóng gió.

Gửi một nhận xét của bạn về bài viết:

comments

About Author