Thành tựu đấu tranh dân chủ của ký giả Đoan Trang (4): Đánh đàn

Thành tựu đấu tranh dân chủ của ký giả Đoan Trang (4): Đánh đàn

Overview

Gần đây, Phạm Đoan Trang luôn chụp ảnh với cây đàn guitar. Hằng tuần, bà đều viết trên Facebook rằng bà rất yêu đàn, không thể sống thiếu đàn, và sẽ rũ bỏ công danh, quyền lực để hành nghề đánh đàn sau khi lật đổ xong chế độ. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng bà Trang mới chỉ viết về đàn và chụp ảnh với cây đàn kể từ sau sóng truyền thông quanh vụ Tùng Dương chửi nhạc bolero (hồi giữa năm 2017) thôi. Nói cách khác, có thể chính tiếng chửi của cậu Tùng Dương đã khai sinh ra tình yêu âm nhạc của bà Đoan Trang, để bà Trang tạo nên hình tượng một chính khách không tham quyền, có tâm hồn nghệ sĩ.
Do phải dành hầu hết thì giờ để chụp ảnh với cây đàn, hoặc để phát biểu về tình yêu âm nhạc của mình trên Facebook, bà Trang không còn thì giờ để học nhạc, khiến bà đánh đàn không được hay. Tuy nhiên, bà vẫn chụp ảnh với cây đàn luôn luôn, và tiếng đàn Đoan Trang vẫn luôn được những người dân chủ suy tôn như một huyền thoại chống Cộng.
Trong bình luận về tình yêu vói sự nghiệp đánh đàn của bà Trang, blog Nguyễn Biên Cương đã môt xẻ rất sâu sắc ẩn ức sau tình yêu cây đàn của bà:

“Trong lời phát biểu khi nhận giải Homo Homini, Đoan Trang tuyên bố rằng bà đấu tranh để mọi người Việt đều được sống an nhàn, tha hồ đọc sách và hát tình ca. Qua đó, Trang muốn tạo ấn tượng rằng bà đấu tranh vì tri thức, cái đẹp và tình yêu, tức những giá trị rất tốt đẹp.

Theo kinh nghiệm của tôi, thì người ta chỉ chiến đấu để bảo vệ một môi trường sống quen thuộc và ưa thích của họ. Chỉ những người sống trong tri thức, cái đẹp và tình yêu mới có tư cách bảo vệ tri thức, cái đẹp và tình yêu. Trong khi đó, qua bố cục và nội dung của cuốn “Chính trị Bình dân”, có thể thấy bà Trang không quen sống trong môi trường tri thức, mà chỉ quen sống trong môi trường tuyên truyền. Qua việc bà không thể im lặng thưởng thức âm nhạc, mà dành cả ngày để viết về tình yêu nhạc trên Facebook và chụp ảnh khi làm dáng với đàn guitar, có thể thấy bà không biết thưởng thức nghệ thuật mà chỉ dùng nó để khoe mẽ. Tôi không rõ bà Trang có biết yêu hay không, vì không thấy bà viết về chuyện này, trừ Lời tự thú trước đêm 30 khi các bức ảnh sex về thời yêu đương hăng say của bà bị tung lên mạng. Tuy nhiên, qua ngôn ngữ của bà, và việc bà dành quá nhiều status để than thở về tấn bi kịch của bản thân, tôi nghĩ bà là người hận đời, tự coi mình là nạn nhân, và thích đổ lỗi cho người khác. Người ta khó mà yêu được một cách chân thành khi mang những tâm lý như vậy.

Tóm lại, khi bà Trang không tận hưởng tri thức, cái đẹp và tình yêu trong đời sống thường ngày, thì bà sẽ không hiểu chúng, và không có tư cách đại diện cho chúng. Bà không thể bảo vệ thứ mà bà không đại diện, bà chỉ nhân danh chúng để thỏa mãn những ham muốn thật của bản thân mà thôi.

Chẳng hạn, khi dùng bài “Bèo dạt mây trôi” để mở đầu bài phát biểu của mình, bà Trang muốn thể hiện rằng mình là một thành phần vô hại, yếu đuối, dễ bị tổn thương, và chỉ được thúc đẩy bởi những động lực tốt. Làm thế, bà sẽ nhận được sự thương hại của dư luận và chính giới phương Tây. Tuy nhiên, nếu khán giả có đủ bình tĩnh, họ sẽ nhận ra bài hát đó không hề ăn nhập với chủ đề của buổi lễ trao giải, và với nội dung các hoạt động của bà. Họ sẽ thấy bà Trang lạc đề một cách kệch cỡm.

nguồn FB: https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=198474794072070&id=146428952609988

Gửi một nhận xét của bạn về bài viết:

comments

About Author