Viết về biên giới

Viết về biên giới

Tôi sinh ra lớn lên ở biên giới. Mười năm súng nổ đằng đẵng… Tôi chưa đủ lớn để chứng kiến nhiều nhưng ông bà, cha mẹ đã điêu đứng sơ tán, đào hầm… Dăm bữa nửa tháng họ về quê lại đi nhặt nhạnh xác đồng chí, đồng đội, anh em… Chục năm sau, nghe một tiếng mìn nổ trên mỏ đá mà họ còn giật mình… thảng thốt.

Tôi đi bộ đội, trở về biên giới. Mỗi lần đặt tay lên tấm đá hoa cương của cột mốc Tổ quốc, tim tôi lại đập nhanh và cảm thấy thiêng liêng vô cùng.

Tôi có anh bạn Trung tá Lò Văn Tình, 30 năm lái đò ở thượng nguồn sông Đà (Trạm Kẻng Mỏ, Đồn BP Ka Lăng, Lai Châu) từ 1982 đến 2012. Có lần xuồng anh chở xuống thác va vào đá khiến một đồng đội hy sinh (40km sau mới vớt đc xác). Sau này cứ lần nào xuồng đi qua đó, anh đứng mặc niệm một mình. Ngày chia tay quân ngũ nghỉ hưu, anh lên ôm cây cột mốc 17.1 và 18.2 ở thượng nguồn Đà giang rồi khóc. Khóc một mình.

Mùa đông năm 2007. Lần đầu tiên tôi ngủ ở Đồng Văn, Hà Giang. Buổi sáng anh Thắng tham mưu trưởng huyện đội gọi tôi dậy sớm lắm. Nhiệt độ khoảng 2 độ C. Anh bảo tôi ra sân tập thể dục cùng bộ đội. Chúng ta cùng nhau hô thật to, để nước láng giềng biết rằng chúng ta luôn có chủ quyền và sẵn sàng bảo vệ chủ quyền bằng mọi giá…

Cuối năm 2008, tôi ngủ đêm đầu tiên ở Đồn Biên phòng 317 A Pa Chải (Mường Nhé, Điện Biên) cực Tây Tổ quốc. Đêm biên giới mù mịt không điện, không sóng điện thoại. Nửa đêm trong căn nhà thưng bằng gỗ ván và bạt dứa, gió rít qua từng kẽ hở, sương lùa tận chân gường, tôi nghe Đồn trưởng Vũ Anh và Đồn phó Đỗ Văn Hưng thì thào trong ánh nến. Họ nói với nhau chuyện làm sao để dựng được nhà mái ấm biên cương cho dân…

Tôi có anh bạn Trung tá Lù Văn Chung, Chính trị viên Đồn BP Sì Lờ Lầu, Phong Thổ, Lai Châu. 23 năm đi bộ đội thì gần 20 năm xa gia đình. Mỗi lần anh ấy gọi điện cho tôi chẳng nói chuyện gì ngoài việc xin con bò con lợn cho dân, nhờ xây cái điểm trường cho bọn trẻ. Trong mơ anh ấy còn gặp bò, gặp lợn…

Tôi có cậu em tên Trung, Trạm trưởng trạm biên phòng Gia Khâu (Phong Thổ, Lai Châu). 22 tuổi, nó rời quê nhà gần 500km lên canh giữ nơi phên giậu Đất nước. Cả trạm chỉ có 3 người và 3 con chó. Cô đơn đến nỗi nửa đêm có con rắn bò vào chạn bát, nó dậy chỉ lấy que gẩy đuổi con rắn đi chứ ko đập… Buổi sáng, nó dậy chạy xuống cột mốc 71.2 dưới suối chào cờ. Nó đứng nghiêm rất lâu trước bia mộ người đồng đội hy sinh trước đó vài chục năm…

Tôi có anh bạn Thượng tá Phan Đức Mạnh, làm Chính trị viên Đồn Biên phòng Pha Long (Mường Khương, Lào Cai). Cái đồn ấy từng bị xóa phiên hiệu trong chiến tranh biên giới, cũng là nơi phát đi bức điện tín cuối cùng: Chúng tôi đã bắn hết đạn, xin vĩnh biệt các đồng chí. Lần nào bọn tôi lên, anh cũng đưa ra bia tưởng niệm thắp hương. Lần nào thắp hương, kể chuyện, mắt anh cũng đỏ hoe…

Tôi có cậu em Thiếu úy Đặng Văn Mạnh, Trạm trưởng Trạm biên phòng Kẻng Mỏ (Mường Tè, Lai Châu). Nó quê tận Thái Bình lên công tác ở nơi cách xa nhà hơn 800km. Tuổi 22 của nó ở cái nơi không có điện, không sóng điện thoại, cách khu dân cư gần nhất 24km. Nó viết thư về nhà kể chẳng ai tin. Nó bảo tôi, anh Đoàn Anh Thơ (trạm phó) lên đây hai mươi mấy năm còn được, không có lý gì để em không thể ở lại bảo vệ biên cương…

Năm 2010, tôi lạc ở Đồn Biên phòng Săm Pun (Hà Giang) một đêm mùa đông cắt da cắt thịt. Anh Phúc Đồn trưởng (từng là Đồn trưởng Đồn Lũng Cú – anh đã mất năm ngoái) đi tìm tao. Tìm được, anh ôm tôi và nói, còn người thì con biên cương cột mốc chú ạ…

giang

Tôi sinh ra lớn lên ở biên giới. Sau này tôi vẫn đi biên giới. Tôi đi để hiểu nhà thơ Vương Trọng đã nói: Vì sao đường bản đồ biên giới lại tô màu đỏ… Đó là màu của xương máu, của cuộc đời nhiều thế hệ quân với dân đã sống, chiến đấu và bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Màu của lý tưởng và lòng yêu nước.

Đã lâu lắm không thư về thăm mẹ
Căn nhà tranh chật ních tiếng điếu cày
Cha còn thả câu Kiều vào võng trẻ?
Con chào mào ăn ớt hót cay cay…

Nay biên giới đang vào mùa bọ chó
Ruồi vàng bay rám cả vạt giang
Tai nóng giãy từng cơn, từng cơn gió
Từ bên kia đất bạn đốt sang.

Nhớ lời mẹ tìm anh nhưng không thấy
“Người công to nằm xuống hoá rừng”
Hôm con khóc già làng lên bảo vậy
Thương tiếc anh hàng cột mốc rưng rưng.

Con cũng cố đi tìm cô gái lạ
Mà năm xưa anh con nặng lời thề
Tin anh mất làm tim cô hoá đá
Không yêu ai và cũng chẳng thấy về…

Mẹ ở nhà khuyên cha đừng ru nữa
Đất biên cương sưởi ấm anh rồi
Không bóng giặc mà lòng con có lửa
Cho cờ bay trên đỉnh núi Đôi.

 

Hoàng Trường Giang

Gửi một nhận xét của bạn về bài viết:

comments

About Author