Từ “Văn đoàn độc lập” đến “Viện Phan Châu Trinh”

Từ “Văn đoàn độc lập” đến “Viện Phan Châu Trinh”

  Ngày 7/2/2017 vừa qua tại Hội An, Quảng Nam, ông Nguyên Ngọc – người từng khởi xướng thành lập “Văn đoàn độc lập” lại tuyên bố ra mắt “Viện Phan Chu Trinh”.Trong buổi ra mắt, ông Nguyên Ngọc còn giới thiệu những gương mặt sáng giá của Viện gồm: Bà Nguyễn Thị Bình ( Cháu của Cụ PCT), cựu Phó Chủ tịch nước, làm Chủ tịch danh dự của Viện; ông Nguyên Ngọc là Chủ tịch Hội đồng Viện; ông Chu Hảo ( nhóm “ Thư ngỏ 61”) nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, là Phó Chủ tịch Hội đồng Viện; ông Nguyễn Sự, cựu Bí thư Thành ủy Hội An, là Phó chủ tịch Hội đồng Viện; ông Vũ Thành Tự Anh, giảng viên trường Đại học Fulbright, là Ủy viên Hội đồng Viện, ông Vũ Ngọc Hoàng, cựu Phó Trưởng ban Tuyên giáo trung ương, được dư luận đánh giá là người có tư tưởng đổi mới chống “ chủ nghĩa tư bản thân hữu- lợi ích nhóm. Không bao lâu sau đó, ông Chủ tịch Hội nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng đăng hẳn một bài viết trên báo VOA tấn công trực diện Nguyên Ngọc, Chu Hảo và những người khởi xướng Viện này đã phản bội “phong trào dân chủ” khiến ông Phó Chủ tịch Hội nhà báo độc lập Bùi Minh Quốc vội vã thanh minh “Nguyên Ngọc tôi tin” và một vài bài khác nhằm khẳng định, những “thủ lĩnh” của “Văn đoàn độc lập” chưa từ bỏ “mục tiêu” của mình.

Còn nhớ vào ngày 3/3/2014, Nguyên Ngọc đã “thay mặt cho 61 cây bút trong và ngoài nước” phát lời Tuyên bố kêu gọi thành lập “Văn đoàn độc lập Việt Nam” trên mạng internet. Cùng với Tuyên bố nói trên, một trang web cùng tên ra đời. Ngay lập tức, các trang mạng có xu hướng chống chế độ xã hội do Đảng CS Việt Nam lãnh đạo ra sức tâng bốc xem đây như một sự kiện chính trị “động trời”. Không phải là không có lý, khi người ta đánh giá vụ việc như vậy. Trên đài Châu Á tự do (RFA)- một kênh chuyên chống Cộng- đã chớp thời cơ, bình luận rằng: Đây “một bước tiến của xã hội dân sự” ở một chế độ độc tài toàn trị, giới văn nghệ sỹ đã quyết tâm ly khai khỏi hệ thống Đảng, báo hiệu sự trưởng thành và là bước ngoặt của “phong trào dân chủ”.

Vậy “Văn đoàn độc lập Việt Nam” là cái gì?

Bàn về nhân sự,  “Văn đoàn độc lập Việt Nam” toàn là các gương mặt chính trị nhớp nhúa, bị dư luận từ lâu lên án “trở cờ”, “cơ hội” như Bùi Chát, Bùi Minh Quốc, Bùi Ngọc Tấn, Dương Tường, Đặng Tiến, Đỗ Lai Thúy, Đỗ Trung Quân, Giáng Vân, Hoàng Hưng, Nguyễn Duy, Nguyễn Huệ Chi ( boxit), Nguyễn Quang Lập, Phạm Đình Trọng, Phạm Xuân Nguyên, Lưu Trọng Văn, Võ Thị Hảo, Vũ Thư Hiên, Hà Sĩ Phu, Nguyễn Quang Lập, Bùi Minh Quốc, Nguyễn v.v.. Trong số này còn có cả những kẻ đào tẩu ngồi ở nước ngoài sống bằng nghề viết bài chống cộng lấy nhuận bút “ xã hội”- từ những kẻ có hận thù với cách mạng, không dám ở lại trong nước như Vũ Thư Hiên.

Họ đều là các gương mặt “xét lại” lịch sử, phủ nhận giá trị nền độc lập hiện nay, nã pháo cối vào chính thế hệ cha anh và xương máu của bản thân và đồng đội, ca ngợi những giết hại nhân dân mình như Bob Kerrey, phủ nhận cuộc chiến tranh chống Mỹ, hối tiếc cho “thất bại” của nước Mỹ và “chiến thắng man rợ” của dân tộc Việt Nam, dùng vần thơ thô tục nhạo báng Chủ tịch Hồ Chí Minh như tập thơ “Mở Miệng” của Bùi Chát, bôi nhọ lãnh đạo Đảng, Nhà nước như “Đêm giữa ban ngày” của Vũ Thư Hiên, hay hoàn toàn trở thành “dư luận viên” nhất nhất bảo vệ của tổ chức khủng bố “Việt tân” như nhà văn quân đội Phạm Đình Trọng, ca ngợi “chủ nghĩa tư bản” không còn ông chủ bóc lột để phủ nhận Chủ nghĩa Mác và chống lại mọi chính sách hiện nay của Nhà nước…

Bàn về bản lĩnh chính trị và thủ đoạn,  thì “Tuyên Bố” thành lập “Ban Vận Động”  cho việc thành lập Văn đoàn độc lập” (chứ chưa phải tuyên bố thành lập tổ chức “Văn đoàn độc lập”) đã cho thấy sự “láu cá”, “lách luật” của Nguyên Ngọc. Rõ ràng họ tuyên bố rình rang về việc ra đời một tổ chức đối lập nhưng còn sợ an ninh, nên tung ra cái gọi là “ Ban vận động” để thăm dò phản ứng của dư luận, dễ dàng phủi “trách nhiệm pháp lý” về thành lập hội trái phép, vừa để cho mình ở vị trí “hàng giữa” để lượn lách … Một người đàng hoàng thì không ai hành xử như Nguyên Ngọc và những người khởi xướng ra “Ban vận động Văn đoàn độc lập” một cách lơ lửng, không có chút bản lĩnh chính trị nào như thế.

Bàn về trí tuệ, nhân cách chính trị, Nguyên NGọc và những người khởi xướng “Văn đoàn độc lập” đã cho thấy rõ sự đánh mất bản sắc, tư cách của bản thân. Chỉ lấy một ví dụ, để bảo vệ cho ghế của ông Chủ tịch Hội nhà văn Hà Nội Phạm Xuân Nguyên, ông Nguyên Ngọc đã dọa nạt ông Bằng Việt vì đã lên án Văn đoàn độc lập là “một tổ chức dị biệt về quan điểm chính trị lẫn nghề nghiệp” và “Phạm Xuân Nguyên bắt cá hai tay, vừa có vợ vừa có bồ” đã bị ông Bằng Việt phản pháo qua thư ngỏ lột tả bản chất “thiểu năng trí tuệ” của chính Nguyên Ngọc, xin trích đoạn :

“Tuyên bố thành lập BVĐ viết: “Sau năm 1975, kết thúc một thời kỳ lịch sử kéo dài hơn trăm năm, đất nước cần một cuộc phục hưng dân tộc căn bản, mà nền tảng là phục hưng văn hóa… văn hóa Việt Nam ngày càng suy thoái nghiêm trọng, lộ rõ nguy cơ đánh mất những giá trị nhân bản căn cốt nhất, uy hiếp đến cả sự tồn vong của dân tộc”. BV phân tích: công cuộc phục hưng dân tộc mà nền tảng là phục hưng văn hóa, tác giả chỉ kể đến từ năm 1975 trở đi! Vậy Cách mạng tháng Tám 1945 là để làm gì, tác giả cố ý quên! Nước Việt Nam DCCH ra đời không phải là một dấu mốc phục hưng dân tộc vĩ đại ư, nhưng đã bị bỏ qua!”.

Bằng Việt đã chỉ rõ cái sai của Nguyên Ngọc và bằng hữu của ông ta, chỉ vì  “say” đả kích chế độ hiện hữu và mê con đường “ dân chủ, nhân quyền” ngoại nhập, kiếm cơ Tư tưởng Phan Châu Trinh nên Nguyên Ngọc đã “ quên” Cách mạng Tháng Tám và các cuộc kháng chiến và cả một giai đoạn hào hùng và đau thương mà bản thân ông Nguyên Ngọc đã gắn bó (?).

Trở lại việc thành lập Viện Phan Châu Trinh, người ta hoàn toàn không thấy tinh thần PCT đâu cả. Đúng như bài phân tích của blog Những nhà dân chủ độc tài, họ núp danh nghĩa nhà yêu nước Phan Châu Trinh để đánh đổ “thời đại và tư tưởng Hồ Chí Minh”, xét lại tư tưởng sử dụng bạo lực cách mạng để giành độc lập, thống nhất đất nước, phủ nhận Chủ nghĩa Mác-Leenin và vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Xin nhắc lại cho ông Nguyên Ngọc và những người khởi xướng “Văn đoan độc lập” về tinh thần Phan Châu Trinh trong giai đoạn cuối đời qua “Thư của Phan Châu Trinh gửi Nguyễn Ái Quốc, (từ Marseille, ngày 18 tháng 2 năm 1922), trong đó đã khuyên Nguyễn Ái Quốc sớm về nước để tổ chức lực lượng cách mạng. Cụ viết: “Theo ý tôi thì mình mà học hỏi lý thuyết hay, phương pháp tốt, tóm thâu được chủ nghĩa, có chí mưu cầu lợi quyền cho quốc dân đồng bào, thì đừng có dùng cái lối nương náu ngoại bang để rung chuông, gõ trống, mà phải trở về ẩn náu trong thôn dã, hô hào quốc dân đồng bào đồng tâm hiệp lực đánh đổ cường quyền áp chế, ắt là thành công. Anh không nghe lời tôi nói, anh ở hoài bên này, cứ cái lối đó thì tài năng của anh khác gì công dã tràng.”

Cụ Phan Châu Trinh đã đặt cả niềm tin vào Nguyễn Ái Quốc và con đường cách mạng của Người. Trong thư nói trên có đoạn: “Bây giờ, thân tôi tựa cá chậu chim lồng. Vả lại, cây già thì gió dễ lay, người già thì trí lẫn, cảnh tôi như hoa sắp tàn, hiềm vì quốc phá gia vong mà hơi tàn cũng gào cho hả dạ, may ra có tỉnh giấc hôn mê. Còn anh như cây đương lộc, nghị lực có thừa, dày công học hỏi, lý thuyết tinh thông, nhưng mà anh chẳng nghe lời tôi anh cứ quanh quẩn bên này thì làm sao tài năng anh thi thố được. Bởi vậy tôi thành tâm khuyên anh, mong mỏi anh thay đổi cái phương pháp cũ kỹ đi để mà mưu đồ đại sự. Tôi cầu chúc anh thành công và hy vọng bọn mình cùng thấy mặt nhau ở quê hương xứ sở”[1].

Khi mượn bóng, núp bóng các tư tưởng “nâng cao dân trí, chấn hưng dân khí” của Phan Châu Trinh họ đã quên mất cái cốt lõi này cũng như sự ủng hộ và niềm tin của Phan Châu Trinh với con đường và hướng đi của Nguyễn Ái Quốc

[1] – Thư gửi Nguyễn Ái Quốc của Phan Châu Trinh https://nghiemluongthanh.wordpress.com/…/thu-gui-nguyen-ai-quoc-cua-phan-chau-t...

 

Gửi một nhận xét của bạn về bài viết:

comments

About Author