Nguyễn Tường Thụy bàn về sứ mệnh của nhóm “luật sư toàn thua”

Nguyễn Tường Thụy bàn về sứ mệnh của nhóm “luật sư toàn thua”
Mới đây, ông Nguyễn Tường Thụy phát đi bài viết “Bào chữa cho tù nhân lương tâm không chỉ là chứng cứ” với nội dung cho rằng trong các vụ án chính trị luật sư không thể bào chữa cho các bị cáo vô tội do phiên toà đã “được chỉ đạo”, “án bỏ túi”, do đó vai trò của luật sư không chỉ là tìm căn cứ phủ nhận tội trạng mà còn cần phải “tố cáo cơ quan điều tra vi phạm thủ tục tố tụng hình sự”, “cản trở luật sư tiếp cận hồ sơ vụ án”, “vạch lối làm việc tuỳ tiện, áp đặt, ngồi trên pháp luật” của cơ quan tư pháp và khuyến khích “người đấu tranh yên tâm, tin tưởng và tự hào về việc làm của mình”.
Được biết, ông Thụy là lão thành của phong trào dân chủ trong nước, hiện giữ rất nhiều “chức vụ” trong rất nhiều “tổ chức xã hội dân sự độc lập” như Phó Chủ tịch Hội nhà báo độc lập, Phó Hội Bầu bí tương thân,…Ông được xem như “phát ngôn viên”, về bản chất là “dư luận viên” của Việt Tân, kiêm cộng tác viên RFA Việt ngữ, được “hưởng lương từ tiền thuế của dân Mỹ”, bởi vậy phát ngôn của ông này có thể xem là có trọng lượng trong làng zân chủ Việt cũng như “thông điệp” tới các vị “luật sư nhân quyền” ngày ngày “bào chữa miễn phí” trên danh nghĩa cho các “tù nhân lương tâm”. Do vậy, đáng để ta mổ xẻ “định nghĩa” của ông dành cho giới “luật sư nhân quyền” kia.
Thứ nhất, “luật sư nhân quyền” không cần cố công bào chữa để giải cứu “tù nhân lương tâm” làm gì, đừng đau đầu tìm lý lẽ biện hộ vì “án bỏ túi” rồi, không quan tâm mấy năm tù hay mấy chục năm tù thì cũng như nhau,… Nghe mùi lý luận này sao mà giống giống chủ trương của Việt Tân đến thế!!!
Nếu đúng vậy thì cái nghề luật sư nhân quyền đúng là “Number One”, chả dại gì không làm, vừa nhàn não lại vừa được truyền thông quốc tế “tôn vinh”. Dễ hiểu dân chúng dán nhãn là nhóm này đồng nghĩa với “luật sư toàn thua”, luật pháp VN không cần đọc/hiểu, chỉ cần thuộc mấy bản Tuyên ngôn nhân quyền quốc tế thôi. Mà chỉ cần thuộc 3/4 điều luật của Tuyên ngôn này thôi chứ đừng có “thuộc” khấu đuôi là “căn cứ theo luật pháp quốc gia đó ” y như ông diễn giả nhóm VietVision tường thuật phiên toà sơ thẩm Mẹ Nấm Gấu, cả luật sư lẫn bị cáo đều bị Chủ toạ nhắc “đọc” thêm, chớ bỏ qua khấu đuôi này khi trích dẫn luật quốc tế. Hài chảy nước mắt!
Thứ hai, sứ mệnh của “luật sư nhân quyền” cần soi thật kỹ hồ sơ vụ án để “bới lông tìm vết” cho ra sơ suất nào đó về thủ tục tố tụng, nhất là vi phạm chuẩn mực Tây phương là tốt nhất để phủ nhận cả bản án và hành vi phạm tội của thân chủ! Hoặc ăn vạ vu cáo cơ quan tố tụng cản trở luật sư tiếp cận vụ án. Nghe chiêu này quá quen, vụ án nào cũng thấy riết, hình như vị luật sư nhân quyền nào cũng thuộc lòng võ này.
Thế này khác nào yêu cầu luật sư “cãi chày cãi cối”,  giở võ Chí Phèo miễn có cớ ăn vạ và đổ vấy, bất chấp chứng cứ sờ sờ nhưng chỉ cần viện được thủ tục nào đó từ khâu điều tra, khám xét, hỏi cung…có sơ suất gì là vớ lấy làm căn cứ phủ nhận bản án. Đây đúng là chiêu trò tiểu nhân để đối phó với cơ quan tố tụng chứ đâu phải là thứ dành luật sư có ăn có học? Có lẽ Chủ tọa phiên toà cũng nên học loại chiêu trò này để loại mấy ông luật sư nhân quyền kia ra khỏi toà cho đỡ rác tai chăng? Rất dễ, cứ chiểu theo luật mà làm. Qua theo dõi mấy phiên toà xử có đám luật sư nhân quyền mù luật Việt Nam này, chiêu này cực … ngon ăn. Ví dụ nho nhỏ thôi, phiên toà sơ thẩm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, một ông luật sư không mặc đồng phục chuẩn theo quy định nghề nghiệp, khi bị Chủ tọa nhắc vẫn cãi chày cối bất chấp mình “lạc lõng” so với trang phục mấy ông luật sư còn lại, nhưng Chủ tọa rất lương thiện, không hề tống ông luật sư không thuộc quy định nghề nghiệp tối thiểu này ra khỏi phiên toà, chứ ông ta cứ luật mà làm thì vị luật sư nhân quyền này ….nhục nhã không còn lỗ lẻ nào chui nữa!
Thậm chí chính zân chủ Trịnh Anh Tuấn từng tố luật sư nhân quyền chả thuộc tên thân chủ, chẳng cần chuẩn bị bài bào chữa luôn…, ra tòa chỉ cần như vẹt vì phiên tòa nào rưa rứa mấy tội 258, 88, 79 cả, hoá ra là do chủ trương này?!?
Thứ ba, “nhiệm vụ” của luật sư nhân quyền là  khuyến khích “người đấu tranh yên tâm, tin tưởng và tự hào về việc làm của mình”, đồng nghĩa với với việc “ngoan cố”, “không thừa nhận hành vi phạm tội” là tình tiết tăng nặng, có thể kịch khung hay nhảy từ khung 1 sang khung 2, khung 3 của Điều luật cho ở tù rục xương luôn!!!
Mới đây nhất, ông LS Võ An Đôn khuyên Mẹ Nấm Gấu y chang, đừng nhận tội, chấp nhận kể cả mức án 15,20 năm tù luôn vì nhận tội là “hủy hoại sự nghiệp đấu tranh”. Đúng là “vĩ đại” thật. Quả này các con của cô Quỳnh: bé Nấm, bé Gấu cứ lấy chồng, lấy vợ, sinh con đẻ cháu, mỗi sự kiện lại thổn thức “nhớ mẹ/nhớ bà trong tù” và “tội ác” của cộng sản luôn, biết đâu làng zân chủ không có Mẹ Nấm Gấu thì sẽ có đàn con, đàn cháu của Mẹ Nấm Gấu “đấu tranh dân chủ”. Tuyệt cú mèo!!!
Ngoài “định hướng” nêu trên dành cho giới luật sư nhân quyền, ông Thụy trích dẫn nhiều phiên toà chứng minh cho lập luận đưa ra của mình để thuyết phục các luật sư nghe theo. Tuy nhiên, như chính ông LS Hà Huy Sơn mới đây tiết lộ trên Facebook lý do luật sư bó tay với việc “chạy tội” cho các “tù nhân lương tâm” xuất phát từ chứng cứ quá đầy đặn của cơ quan tố tụng xuất phát từ chính cách thức hoạt động công khai, khoe khoang, thách thức chính quyền trên mạng Internet của họ. Đây là điều ông Thụy không dám trích dẫn ra trong bài viết “định hướng” giới luật sư toàn thua của ông ta.
Phàm các vụ án xử tội phạm chính trị, các cơ quan tố tụng đều có thời gian điều tra kỹ lưỡng, thời gian dài trước khi cân nhắc “phá án” nên dễ hiểu, chứng cứ cả rổ, thậm chí nhiều “tù nhân lương tâm” phạm cùng lúc quá nhiều tội trong BLHS luôn như 258, 88, 79, 80…., thực chất cơ quan tố tụng chỉ chọn một tội họ thấy “đầy đặn chứng cứ nhất” đem ra truy tố mà thôi. Đơn cử Nguyễn Văn Đài từng bị truy tố tội Tuyền truyền chống Nhà nước trước đây, nhưng báo Công an nhân dân viết phóng sự mô tả về quá trình vi phạm pháp luật của ông ta cho thấy, ông ta nhận lương của vài tổ chức lưu vong người Việt để lập ra các hội nhóm chống NN núp danh dân chủ, nhân quyền (dấu hiệu Điều 79 BLHS), nhận tiền cung cấp tin bài, làm báo cáo xuyên tạc tình hình trong nước cho người nước ngoài, cung cấp thông tin sai sự thật, vận động chính giới nước ngoài chống VN về chính sách và giao thương (dấu hiệu Điều 80 BLHS), viết, trả lời phỏng vấn bên ngoài xuyên tạc tình hình trong nước (Điều 258 BLHS), kích động người dân tộc kém hiểu biết, học sinh chống chính sách của Nhà nước (dấu hiệu tội phá hoại chính sách mục đích chống chính quyền nhân dân)…
Về bản chất có thể thấy cơ quan tố tụng có thể cùng một lúc truy tố nhiều tội danh mà “tù nhân lương tâm” phạm phải, tuy nhiên nếu xử đúng như vậy thì những kẻ như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Văn Đài tù mục xương, chẳng qua họ xét tương quan giữa tính chất, dấu hiệu khách quan của hành vi, hậu quả gây ra cho xã hội, tương quan với các vụ án khác (án lệ), chính sách với người phạm pháp đã biết tội, chính sách đối với kẻ ngông cuồng không hiểu luật đã phạm pháp… để đưa ra mức án “hợp tình hợp lý hợp án lệ hợp đạo lý dân tộc” mà thôi, tạo cơ hội cho họ làm lại cuộc đời… Đặc trưng của loại tội phạm này khác hoàn toàn tội phạm hình sự thông thường nên chính sách pháp luật tất khác nhau, chế độ nhà tù cũng khác biệt (ưu đãi hơn hẳn tù hình sự thường), điều kiện ăn ở, học hành, đọc sách báo, lao động tay chân …càng khác biệt.
Đó chính là cái cốt lõi trong chính sách hình sự nhân đạo của Nhà nước đối với tù nhân xâm phạm ANQG, tuy nhiên với những kẻ tự nguyện ăn lương, bán mình cho đám phản động và thế lực chính trị ngoại bang như Nguyễn Tường Thụy khó có thể ngộ được điều này. Vì sao các “tù nhân lương tâm” của họ khi bị bắt đều nhanh chóng nhận tội khi được cơ quan tố tụng giải thích cặn kẽ, và Thụy cũng như đám “ông chủ” của hắn cần phải thông qua kênh luật sư tiếp tục kích động người tù “tử vì đạo” vì lợi ích thân nhân, vì “sự nghiệp chính trị”, vì ước mơ “cộng sản không thể tồn tại trước chủ nghĩa tư bản đang thịnh trị”… để tiếp tục loè bịp và đẩy họ thành con bài để “đấu tranh nhân quyền” tiếp của chúng. Nếu có thể loại nào ác độc, vô lương tâm hơn, chắc không thể vượt qua nổi Việt tân và đám tay sai của chúng như Nguyễn Tường Thụy được.
Nguyễn Biên Cương

Gửi một nhận xét của bạn về bài viết:

comments

About Author