Lê Công Định và làng zân chủ tiếc thương Ngô Tổng thống!

Lê Công Định và làng zân chủ tiếc thương Ngô Tổng thống!

Những ngày này, trên facebook của các zận chủ và con chiên Công giáo trưng trổ hình ảnh, ngôn từ ca tụng chế độ VNCH thời Ngô Đình Diệm nhằm bày tỏ tiếc nuối, ghi “công” sức của gia đình họ Ngô, tuy nhiên chỉ bày tỏ tiếc thương nhưng lại không hề có câu từ xúc phạm kẻ lật đổ, giết hại dã man gia đình này vì thủ phạm chính là Mỹ và đám quân nhân VNCH tiếp tục duy trì chế độ ngụy quyền mà chúng ca tụng là “dân chủ, nhân văn” sau đó. Nhóm Quân lực VNCH của Dũng Phi Hổ còn làm hẳn clip chào cờ vàng trong nhà và vườn nhà của Dũng ở Nghệ An được cắt ghép xôm xỉa, nhộn nhịp trên mạng tại tượng đài via Lý Thái Tổ ở Bờ Hồ Hà Nội như chiến tích về sự “phục quốc” và tái hiện diện lá cờ vàng 3 sọc ở giữa “chế độ cộng sản”. Thật hài.

Ngày 31/10, dù chưa đến ngày giỗ của Ngô Đình Diệm, Lê Công Định và nhóm các zận chủ gia dưới sự chủ trì của các linh mục Dòng chúa cứu thế đã đến viếng mộ, làm lễ tưởng niệm Ngô Đình Diệm tại nghĩa trang Lái Thiêu. Status mô tả diễn biến và lòng ngưỡng mộ không cần lý giải của Lê Công Định nhanh chóng được gần 5k like, chứng tỏ dàn fan cờ vàng nói chung và fan hành động “tri ân” Ngô Tổng thống của Định rất nóng bỏng.Hành động này của Lê Công Định không khác mấy so với việc anh này cố gào rống lên “Tôi yêu Việt tân” trên facebook sau khi Bộ Công an Việt Nam thông báo Việt Tân là tổ chức khủng bố, chứng tỏ độ cuồng “Việt Tân”, Cờ vàng của cựu luật sư này không thuốc nào chữa nổi.

Ảnh của Lê Công Định.
Ảnh của Lê Công Định.
Ảnh của Lê Công Định.

Bình luận về lý do “hoài Ngô” của Lê Công Định và đám con chiên, zân chủ này , một số facebooker như Vũ Huyền Linh bình luận châm biếm về di sản mà nhà Ngô để lại cho hậu thế của nước Việt ngày nay:

“Phải nói rằng từ năm 1955 đến năm 1963 là thời vàng son của chủ nghĩa cha con thánh thần.

Ngô Đình Diệm coi tôn giáo là vũ khí hữu hiệu để thực hiện chống Cộng. Trong hội nghị “Liên minh chống cộng châu Á” họp tại Sài Gòn tháng 3 năm 1957, Ngô Đình Diệm ra tuyên bố “chúng ta đừng quên vũ khí chân lý sẵn có trong kho tàng tôn giáo. Sử dụng vũ khí đó là mục tiêu của liên minh chống cộng châu Á”.

9 năm Ngô Đình Diệm làm Tổng thống năm nào cũng bị dân chúng phản đối biểu tình mệt nghỉ. Từ Phật Tử, công nhân, nông dân, rồi học sinh, sinh viên, công nhân viên chức. Họ biểu tình mỗi lúc một rầm rộ lên cao.

Không giống những vị chủ chăn khác phải cân nhắc hoặc ít ra phải giả bộ cân nhắc hay điêu thuyền khóc mếu, Diệm không hề nao núng khi bị chỉ trích là sát nhân. Diệm cũng chẳng quan tâm tới xã hội bên ngoài. Mùa Giáng Sinh về Diệm xum vầy cùng các vị Dòng Tiên, Diệm hào hứng tuyên bố “Lính Mỹ tới Việt Nam chiến đấu để bảo vệ, và cứu rỗi, không chỉ nước Mỹ, mà cả nền văn minh Washington phương Đông”. Thời điểm đó tại nhiều nhà thờ trên khắp Việt Nam có hàng ngàn giáo dân phẫn nộ “đòi bắt Diệm đi lính, ném Diệm ra mặt trận, nếu không phải ngưng ngay cuộc chiến Diệm ” lúc này Diệm mới bắt đầu xuống tinh thần. Mớ bạn học cũ của nhà dòng lọm khọm đến hát cho Diệm nghe mấy bài thời ôhanh niên, Diệm cũng gắt om lên. “Điều gì đó không ổn ở vị trí ngồi của ta” Một vị dòng tiên thốt lên: ” Ngồi mãi trên ngai, đũng quần cũng phải mòn chứ”.

Rồi Diệm ra lệnh sẽ “quyết chiến với Cộng Sản, những kẻ tình nghi Cộng Sản quyết phải chém hết, thà giết nhầm hơn bỏ sót”. Cho mãi tới tháng 11 năm 1963, đàn em của Diệm trả ân huệ bằng chuyến bay Air Thiên Đàng với mấy phát đại bác vào đầu, nhờ ân huệ đó Diệm được đoàn tụ cùng tổ tiên. Stop 9 năm vị Tổng thống chủ chăn, chiến binh Công Giáo vĩ đại Diệm- người duy nhất thắng trận đội vòng nguyệt quế được kết bằng đầu lâu, luôn được bầy trò chơi cho trăm năm chưa ngừng. Ngài đi, thiên đàng/địa ngục, Diệm đều được thưởng thức nhạc chiêu hồn. Chúa thứ 2 rao giảng Tin Mừng bằng súng gắn lưỡi lê. Poster đến tay báo chí, Ngài hưởng 62 mùa xuân.

Diệm băng hà nhờ hồng ân Thiên Chúa. Đám ma Diệm xứng đáng như “nữ tu tổ chức đám tang con chó”. Sau khi Diệm băng hà, Vatican cũng như báo chí Hoa Kỳ đã quên như không hề có một Tổng thống Diệm trên cõi đời, dù Diệm để lại nhiều thành tích phát minh chống Cộng.

Sau ngày đại thắng kết thúc triều đại Thánh thần nhà Diệm-Ngô. Đại đa số dân chúng vui mừng. Người người mổ heo cúng tế, người người lập bàn thờ cảm tạ trời đất, còn thì hầu hết nhà nào cũng làm tiệc, rủ bè bạn thân thích đến để nhậu nhẹt cho thỏa chí tang bồng.

Vì đám Công Giáo Diệm mà Mỹ để lại cho Việt Nam trong 20 năm là: 10 triệu người tị nạn, 1 triệu góa phụ chiến tranh, 880.000 trẻ em mồ côi, 362.000 thương binh, và 3 triệu người thất nghiệp cùng một khoảng nợ lên đến hơn trăm triệu đô lúc bấy giờ từ chính quyền VNCH chúa giáo vay của Mỹ. Số bom trải ở VN là bẩy triệu tấn.

Kinh tế vô cùng hỗn loạn lạm phát lên đến 900%,từ một nước nông nghiệp VN phải đi nhập khẩu gạo.Theo như hiệp định Paris thì Mỹ phải bồi thường cho VN số tiền 3,5 tỷ đô để viện trợ tái thiết để hàn gắn các cơ sở hạ tầng đã tan vỡ.Nhưng Mỹ không trả một xu nào,thậm chí còn đòi chính phủ Việt Nam phải trả số tiền mà VNCH đã vay của Mỹ ( WTF ). Việt Nam kêu gọi thế giới góp sức tái thiết nhưng mọi nỗ lực đều bị Mỹ từ chối và ngăn cản,dùng mọi biện pháp để cấm vận kinh tế lên đất nước non trẻ vừa trải qua chiến tranh đồng thời gây sức ép các nước đồng minh cũng phải cấm vận kinh tế VN bao gồm các tổ chức MF, Ngân hàng Thế giới và Unesco để từ chối viện trợ Việt Nam.

Cuộc cách mạng tháng 11 năm 1963 đánh dấu một mốc son chói lọi. Nhưng đâu đó vẫn còn một số chư hầu hoài Ngô vô vọng trong cơn tuyệt vọng họ chỉ còn có con đường hoạt động dâm chủ móc nối xúi giáo dân nhu mì nước tử đạo mới mong xoay chuyển được thế bế tắc trong “đại cuộc chống Cộng” bây giờ, sau khi các vận động được “liên tôn chống Cộng” đã bị vỡ tan. Bọn này chỉ biết to mồm la hét trên các trang mạng xúi những kẻ nghèo hèn liều mình làm thánh tử đạo như gương Ngô chí sĩ.

Ấy thế mà suốt 53 năm qua, cứ đến tháng 11 là bọn tàn dư Công Giáo hiệp thông với các cha đạo mang ra nhắc nhở, gây nên một làn sóng của cộng đồng mạng xã hội”

Thật tội nghiệp cho các zận chủ, linh mục Công giáo khi họ chỉ chăm chăm ca tụng công đức Ngô Tổng thống mà không hề đề cập đến thái độ của nước Mỹ, thế hệ quân lực VNCH hậu NGô hay chính Vatican với Ngô Đình Diệm và gia tộc ông ta sau khi “sa cơ”. Chẳng hạn, Mỹ và các chuyên gia sử lược đã viết cả tá sách “đấu tố” chế độ Ngô thối nát, tham tàn, độc tài…đến mức Mỹ không chịu được phải sa thải để cứu lấy chế độ VNCH hay sau khi thất thế Ngô Đình Thục về nương dựa Vatican bị Tòa thánh rút phép thông công và nguyền rủa và tịch thu cả triệu USD tích cóp thời Ngô Đình Diệm còn tại vị làm cho ông phát bệnh tâm thần, và đã chết trong một cơn điên… Phải chăng, các zận chủ, tu sĩ Công Giáo đồng cảm với Ngô Đình Diệm ở số phận bi đát của chúng khi bị cả xã hội, dân tộc quay lưng!?!

GĐTQT

Gửi một nhận xét của bạn về bài viết:

comments

About Author