Khi nấu cơm gửi chồng trong tù, vợ Nguyễn Văn Đài ngại lọc xương khỏi thịt

Khi nấu cơm gửi chồng trong tù, vợ Nguyễn Văn Đài ngại lọc xương khỏi thịt

Ngày 5 tháng 4 năm 2018, 6 lãnh đạo của tổ chức tay sai Việt Tân mang tên Hội Anh Em Dân Chủ (HAEDC) sẽ ra tòa. Vì vậy, trong khoảng hai tuần trước phiên xử, thế lực tài trợ cho hội này là đảng khủng bố Việt Tân đã phát động một chiến dịch truyền thông rầm rộ để bênh HAEDC. Tuy nhiên, vì các “anh em dân chủ” trong nước đều đang sợ bị liên lụy đến nỗi bỏ bạn chạy lấy người, rốt cuộc chiến dịch truyền thông này chỉ được hưởng ứng nồng nhiệt bởi ba thành phần, là các đảng viên Việt Tân ở hải ngoại và vợ con 6 “anh em” đang sa cơ:

http://hoangthinhatle.com/bai-noi-bat/viet-tan-dang-chi-dao-chien-dich-truyen-thong-doi-tha-dan-tay-chan-trong-hoi-anh-em-dan-chu/

http://vokhanhlinh98.blogspot.com/2018/03/vi-sao-ang-viet-tan-cong-khai-bao-ve.html

Kết quả hình ảnh cho Vũ Minh Khánh, vợ Nguyễn Văn Đài

Trong chiến dịch truyền thông này, một gương mặt đang nổi lên là bà Vũ Minh Khánh, vợ ông Nguyễn Văn Đài, người sáng lập HAEDC. Trong những ngày cuối trước phiên tòa, bà Khánh đã trả lời một loạt các cuộc phỏng vấn để hâm nóng dư luận. Chẳng hạn, khi trả lời phỏng vấn trang Dân Luận vào ngày 3 tháng 4, bà Khánh kể lể một loạt những sai phạm của trại giam và tòa án trong thời gian giam giữ chồng bà. Bà cũng mô tả chồng bà như một nạn nhân tội nghiệp, đang sống trong hoàn cảnh hết sức thương tâm do đi tù vì hoạt động cách mạng:

https://www.danluan.org/tin-tuc/20180403/tinh-hinh-nha-hoat-dong-nguyen-van-dai-truoc-phien-xet-xu

Nếu không đọc kỹ bài phỏng vấn, cư dân mạng sẽ rất dễ bố thí cho ông Đài vài bọc nước mắt, rồi sồn sồn công kích chính quyền. Tất nhiên, phải thừa nhận rằng khi trả lời phỏng vấn, bà Khánh cũng đã chỉ ra được một số sai phạm của các cơ quan chức năng trong vụ việc. Tuy nhiên, những sai phạm này đã được bà Khánh làm quá lên, trong một tâm thế ăn vạ, để biện hộ cho chồng mình. Nếu đọc kỹ bài, độc giả sẽ thấy lời bà Khánh có rất nhiều lỗ hổng.

Chẳng hạn, một mặt, bà Khánh nói rằng ông Nguyễn Văn Đài vô tội, không làm gì trái luật, chỉ hoạt động vì nhân quyền, dân chủ. Mặt khác, bà lại tỏ ra rất tự hào khi nói rằng ông Đài đã không khai báo bất cứ điều gì với cơ quan điều tra. Nếu ông Đài thật sự không làm gì trái luật, sao ông không thành thật khai báo để chứng minh sự vô tội của mình? Nếu ông Đài cho rằng mình làm điều đúng, vì nhân dân, sao ông không kể hết mọi tình tiết trong hoạt động của mình ra cho người dân được biết?

Lý do rất đơn giản: có nhiều điểm “nhạy cảm” trong hoạt động của ông Đài, mà ông không dám kể cho cơ quan chức năng và công chúng. Chẳng hạn như việc ông hợp tác một cách chặt chẽ với đảng Việt Tân, trong khi Việt Tân là một đảng khủng bố, từng tập hợp phiến quân định gây chiến tranh ở Việt Nam. Chẳng hạn như việc ông từng gửi nhiều thanh niên, trong đó có hai cựu nhà báo Phạm Đoan Trang và Trịnh Hữu Long, đi nước ngoài để học các khóa huấn luyện làm “cách mạng đường phố” nhằm lật đổ chế độ theo mô hình xã hội dân sự như các nước Đông Âu, Bắc Phi. Chẳng hạn như việc ông chỉ sống bằng tiền của nước ngoài, và đã nhận rất nhiều tiền để tiêu cho bản thân:

http://www.loaphuong.org/2018/04/hoi-anh-em-dan-chu-yeu-nuoc-hay-yeu-tien.html

Phần trả lời phỏng vấn của bà Khánh còn có một lỗ hổng khác: mối quan hệ giữa Nguyễn Văn Đài và ánh sáng mặt trời. Ở một đoạn, bà Khánh nói rằng ông Đài đã bị nhốt trong phòng giam 28 tháng, không được tiếp xúc với ánh sáng mặt trời. Ở một đoạn khác, bà lại nói rằng phòng giam của ông Đài có hai cửa sổ lớn, khiến ở trong phòng cũng như ở ngoài trời, nắng gió đều lùa vào được. Khi đưa hai chi tiết này vào cuộc phỏng vấn, bà có thấy lời mình tự mâu thuẫn không? Hay bà chỉ nói bất cứ điều gì có lợi cho chồng bà và có hại cho chính quyền, bất chấp một thực tế rằng lời đó đá lẫn nhau, và ông Đài thật sự phạm luật?

Nếu phân tích ngôn ngữ mà bà Khánh dùng trong cuộc phỏng vấn, độc giả sẽ thấy bà là một người trả lời phỏng vấn chuyên nghiệp. Chẳng hạn, một số cụm từ như “đấu tranh” hay “người nhà của chúng tôi” đã được bà dùng một cách lặp đi lặp lại như công thức. Bà cũng rất khôn khéo khi tập trung kể tràng giang đại hải mọi chi tiết có lợi cho chồng bà, bằng những ngôn từ biểu cảm khiến chúng được phóng đại lên, trong khi tảng lờ đi mọi chi tiết bất lợi. Tuy nhiên, vì một nửa sự thật không còn là sự thật, bà Khánh cũng chẳng khác gì một kẻ nói dối.

Còn sự thật về bà Khánh là gì? Tôi đoán nếu gạt các tình cảm tôn giáo, cùng lòng căm thù chế độ đi, thì phần tình cảm chân thành còn lại giữa bà và chồng bà cũng không lớn lắm. Trong bài, bà Khánh cho biết do lượng đồ ăn gia đình gửi vào tù bị giới hạn về cân nặng, bà phải lọc xương khỏi thịt trước khi gửi cho ông Đài, và bà rất phiền lòng về việc này. Nếu tôi là ông Đài, tôi sẽ rất buồn khi nghe bà Khánh nói thế. Lọc xương khỏi thịt đâu phải một việc cực khổ? Ở các thành phố lớn, chỉ cần đưa thêm một ít tiền cho người bán thịt, bà sẽ thuê được họ lọc xương. Ngoài ra, để cho đơn giản, bà cũng có thể mua ruốc cho ông Đài. Vì bà Khánh không nghĩ đến tất cả những phương án vừa kể, mà chỉ kêu ca, tôi tin rằng thực ra bà không quan tâm đến chồng bà lắm. Thay vào đó, cũng như ông Đài, bà đã trở thành một cái máy ăn vạ, tự động kêu ca và đổ lỗi cho nhà nước trong mọi việc, thay vì tìm cách tự làm tròn trách nhiệm của bản thân. Nếu nhìn thấy chuyến chu du của bà Khánh ngay sau khi ông Đài nhập kho hòng vận động quốc tế đưa chồng bà ra khỏi tù sẽ thấy rất rõ đặc trưng này của bà.

Ông Đài và bà Khánh nên cảm thấy may mắn vì chế độ này vẫn còn. E rằng một ngày kia, hai ông bà sẽ đổ lỗi cho nhau khi không thể tiếp tục đổ lỗi cho chế độ.

Võ Khánh Linh

Gửi một nhận xét của bạn về bài viết:

comments

Categories: Bài nổi bật

About Author