Đón nhận gian nguy để giữ được bình yên

Đón nhận gian nguy để giữ được bình yên

Tôi đọc được từ một nhà văn:
“Cả dân tộc ta giờ đang thở dài
Dân bi thán tất thành giông bão…”

Không, trái tim tôi thầm bảo
Không để đất nước này thành bão giông.

Vẫn còn đó đây những chuyện đau lòng
Nghèo đói, bất công nơi này, nơi kia đều có
Như ruộng lúa lẫn vào dăm ba bụi cỏ
Thì nhổ đi, sao lại phá ruộng mình?

Đất nước này đã trải qua bao cuộc chiến tranh
Giờ mới có những ngày yên ả
Như căn nhà mới xây nỡ lòng nào đập phá
Như trời xanh sao lại phủ mây mù?

Xin đừng biến nỗi đau trở thành hận thù
Rồi chém giết như những ngày xưa ấy
Mở ti vi đêm nào cũng thấy
Máu chảy thành sông, lửa đạn ngút trời.

Xin đừng để cho các em, các cháu của tôi
Đầu đội mũ rơm đến trường đi học
Những người mẹ, người chị không còn phải khóc
Khi chồng con ngã xuống chiến hào.

Đừng để đất nước tôi như những tháng năm nào
Khắp làng xóm đâu đâu cũng ùng oàng súng nổ
Đạn pháo đêm đêm bay vào buồng ngủ
Mấy chục năm không một phút bình yên.

Đâu phải dân tộc này đang chìm trong triền miên
Tiếng thở dài và những lời bi thán
Vẫn còn đó triệu triệu người bình thản
Đón nhận gian nguy để giữ được yên bình.

Dương Đức Quảng

Gửi một nhận xét của bạn về bài viết:

comments

About Author