Điểm tin lề trái số 39: Nhân dịp Trump đến Việt Nam, giới “dân chửi” xin được lệ thuộc vào Mỹ để chống Trung Quốc

Chào các bạn. Đây là chương trình Điểm tin Lề trái số 39, soạn vào ngày Chủ nhật, 24/02/2019. Như thông lệ, chúng tôi sẽ điểm lại những sóng truyền thông lề trái trong tuần này, và chỉ ra những sự thật thú vị mà các bạn chưa chú ý trong mỗi sóng.

Nhân dịp Trump đến Việt Nam,
các nhà “dân chửi” xin được lệ thuộc vào Mỹ để chống Trung Quốc

Ngày 06/02/2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump xác nhận rằng Hội nghị Thượng đỉnh Mỹ – Triều lần 2, để bàn về việc chấm dứt tình trạng chiến tranh giữa 2 nước, sẽ diễn ra tại Việt Nam vào ngày 27/02. Trong tuần thứ 2 của tháng 2, dư luận phi chính thống cho rằng đây là cơ hội để đưa Việt Nam xích lại gần Mỹ và phương Tây, thậm chí dựa vào Mỹ để “thoát Trung”, chống Trung Quốc trên Biển Đông và tận dụng cơ hội này để phủ nhận thành quả của ngành ngoại giao Việt Nam.

Bước sang tuần thứ 3 của tháng 2, dư luận phi chính thống về chủ đề này hoàn toàn bị chi phối bởi những lời hô hào “thân Mỹ – thoát Trung”. Thông điệp này được đưa ra cùng lúc bởi 3 lực lượng – là cánh trí thức bất mãn, đài BBC tiếng Việt, và các gương mặt chống đối cực đoan hay Livestream trên Facebook, tiêu biểu là sự kiện vận động ký tên vào “Thư kêu gọi Tổng thống Trump lưu ý mối đe dọa Trung Quốc”  và làn sóng phủ nhận giá trị của thư trên và công kích những người khởi xướng làm việc vô giá trị, thậm chí còn phủ nhận tư cách đòi đại diện cho giới xã hội dân sự của các trí thức có uy tín khởi xướng trên. Chiếm ưu thế hơn cả là làn sóng kêu gọi biểu tình, được đưa ra bởi linh mục Nguyễn Duy Tân với hy vọng “hàng chục nghìn người” tham gia cuộc biểu tình này, thì Việt Nam sẽ “xích gần đến thế giới tiến bộ”. Giới “dân chửi” tuyên bố rằng họ tiến hành 3 hoạt động tuyên truyền vừa nêu để bảo vệ nền độc lập của dân tộc song thực tế, dân mạng đều đánh giá hành động của họ là bằng chứng cho thấy các nhà “dân chửi” đang quỵ lụy trước Mỹ, thậm chí sẵn sàng dâng nước Việt Nam cho Mỹ, chứ không hề quan tâm đến nền độc lập của dân tộc.

Trong vụ việc này, giới “dân chửi” đã tự thể hiện bản chất xấu xí của mình. Họ vừa là một cộng đồng thiếu thực lực, chỉ biết ăn bám ngoại bang; vừa là những người thiếu nhân cách, không có tinh thần tự chủ và lòng tự trọng. Những người lệ thuộc như vậy không có tư cách nhân danh độc lập, tự do; và cũng sẽ không nhận được sự tôn trọng của cả người Việt Nam lẫn người Mỹ.

Phàn nàn vì không được tưởng niệm Chiến tranh Biên giới Việt – Trung
bằng nghi lễ hô khẩu hiệu, căng biểu ngữ

Trong dịp kỷ niệm 40 năm Chiến tranh Biên giới phía Bắc, diễn ra vào ngày 17/02/2019 vừa qua, một số thành phần chống đối, bất mãn đã tổ chức các hoạt động tụ tập đông người, gây mất trật tự công cộng, để tận dụng dịp kỷ niệm cho các hoạt động tuyên truyền của họ. Khi các hoạt động này có dấu hiệu bị ngăn cản bởi cơ quan chức năng, họ đã đồng loạt tuyên truyền rằng Nhà nước Việt Nam đang ngăn cấm người dân tưởng niệm Chiến tranh Biên giới phía Bắc, do “sợ Trung Quốc”.

Hướng tuyên truyền này chủ yếu xoay quanh 2 vụ việc, là vụ nhóm Nguyễn Khắc Mai không được căng biểu ngữ khi lên thăm nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên, và vụ cái lư hương dưới tượng ông Trần Hưng Đạo tại Quận 1, TP.HCM bị di chuyển bất chấp việc Sở Văn hóa – Thể thao TP.HCM khẳng định rằng việc di dời lư hương tại công trình tượng đài Trần Hưng Đạo xuất phát từ kế hoạch sửa chữa tượng đài Trần Hưng đã được triển khai từ trước. Trong suốt 1 tuần kế tiếp, dư luận chống đối, bất mãn đã tập trung tuyên truyền về 2 vụ việc vừa nêu, chủ yếu xoay quanh 3 thông điệp.

Thứ nhất, họ đồng loạt tuyên truyền rằng Nhà nước Việt Nam “sợ Trung Quốc”, “bán nước cho Trung Quốc”, nên mới “ngăn cấm người dân” tưởng niệm các liệt sĩ hy sinh trong Chiến tranh Biên giới Việt – Trung. Từ đó, họ viết rằng phải lật đổ chế độ, để tạo tiền đề giúp “giải quyết một cách dễ dàng” các vấn đề lịch sử và vấn đề quan hệ với Trung Quốc.

Thứ hai, một số người, như Nguyễn Viện, viết rằng Nhà nước đang “thiếu tự tin” tới mức “ngăn cấm người dân yêu nước theo cách mà mình không thể kiểm soát”. Họ cho rằng việc này khiến Nhà nước “mất tính chính danh”.

Thứ ba, một số người – như họa sĩ Đỗ Duy Ngọc và trang Đô thành Sài Gòn – mô tả việc tu sửa, tôn tạo tượng đài Trần Hưng Đạo và tượng đài Thánh Gióng như một âm mưu “xóa ký ức về thành phố Sài Gòn”.

Thứ tư, họ đồng loạt tuyên truyền rằng việc dời lư hương khỏi tượng ông Trần Hưng Đạo là một hành động “vô đạo”, “xúc phạm dân tộc”, “bất kính với thần linh, tổ tiên”, và rằng những cán bộ, công chức liên quan đến việc di dời này sẽ “bị quả báo”. Ngày 21/02, CLB Lê Hiếu Đằng viết thư ngỏ “yêu cầu chính quyền TP.HCM trả lại lư hương trước tượng Đức Thánh Trần”. Admin 3T của trang Đô thành Sài Gòn cũng nhắc đến việc sẽ kêu gọi biểu tình hôm Chủ nhật, 24/02 để “đòi lại lư hương”, nhưng 1 ngày trước sự kiện vẫn chưa phát lời kêu gọi.

Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi xin đưa ra 2 ý kiến.

Thứ nhất, theo chúng tôi được biết, thì tục lệ thờ cúng của người Việt không bao gồm các nghi lễ như căng biểu ngữ, hô khẩu hiệu, tạo dáng chụp ảnh và đăng lên mạng để tuyên truyền. Tượng đài ông Trần Hưng Đạo ở Quận 1, TP.HCM, cũng không có chức năng tưởng niệm các liệt sĩ đã hy sinh trong Chiến tranh Biên giới Phía Bắc. Xét việc này, và việc cựu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã đi thắp hương tưởng niệm trong dịp 17/02 vừa rồi, chúng tôi không thấy có bằng chứng vững chắc để khẳng định rằng Nhà nước đang “ngăn cấm tưởng niệm”, hoặc “bất kính với tổ tiên”. Còn nếu giới “dân chửi” chỉ lợi dụng chuyện tưởng niệm, chuyện Trung Quốc để kêu gọi lật đổ chế độ, như họ đang làm, thì theo pháp luật Việt Nam, Nhà nước có quyền hành động để ngăn chặn họ.

Thứ hai, chúng tôi rất bất ngờ trước thái độ của giới “dân chửi” trong vụ “thánh vật”. Dù tự xưng là “nhà hoạt động nhân quyền”, họ đang viện dẫn và sùng bái thần quyền đến mức mê tín. Dù tự xưng là những người bất bạo động, yêu hòa bình, họ tỏ rõ sự độc ác, coi thường sinh mạng khi tỏ ra hả hê trước bệnh tình của bà Nguyễn Thị Thu. Dù tự xưng là những người bảo vệ sự thật, họ đang bóp méo sự thật để gây hoang mang trong dư luận, như những người bạn của Bùi Quang Minh đã chỉ ra.

Mong rằng trong tương lai, các nhà “dân chửi” sẽ được hưởng nhiều độc lập, tự do hơn, thay vì tiếp tục lệ thuộc vào các lực lượng ở bển và ở trển.

Ai đang bóp méo lịch sử vì mục đích chính trị nhất thời?

Trong dịp kỷ niệm 40 năm Chiến tranh Biên giới phía Bắc, diễn ra vào ngày 17/02/2019 vừa qua, nhiều gương mặt chống đối đã lợi dụng cuộc thảo luận về lịch sử để đòi thay đổi chế độ chính trị, chính sách đối ngoại của Việt Nam, hoặc công kích Nhà nước.

Các cá nhân tham gia tuyên truyền đều viện dẫn một tiền đề chung, có phần đúng đắn. Đó là lịch sử cần được ghi nhận một cách khách quan, trung thực, khoa học; để phản ánh chính xác những gì đã diễn ra; nhằm lưu trữ ký ức của dân tộc và rút ra bài học từ quá khứ. Tuy vậy, khi khai triển tiền đề chung này theo các hướng khác nhau, họ đã tạo ra một số thông điệp tuyên truyền có dấu hiệu vi phạm pháp luật.

Trong thông điệp thứ nhất, nhiều gương mặt chống đối như Phạm Đoan Trang, Nguyễn Quang Duy… đã “đòi nhìn lại tường tận nguyên nhân, diễn biến, hậu quả của cuộc chiến”, để xác định trách nhiệm của các cán bộ, lãnh đạo vào thời điểm đó của Việt Nam. Cụ thể, về nguyên nhân, họ cho rằng các lãnh đạo khi đó đã không đa phương hóa quan hệ ngoại giao, từ chối quan hệ với phương Tây và ASEAN, khiến Việt Nam bị Liên Hiệp Quốc cô lập, hoàn toàn lệ thuộc vào Liên Xô, và đơn thương độc mã trước Trung Quốc. Họ cũng công kích việc Việt Nam tấn công chế độ Khmer Đỏ, khiến Trung Quốc tấn công vùng biên giới phía Bắc của Việt Nam. Về diễn biến, họ công kích rằng Nhà nước đã không di tản thường dân ở vùng có chiến sự, làm gia tăng thiệt hại nhân mạng. Về hậu quả, họ công kích rằng cuộc chiến đã khiến người dân Việt Nam phải tiếp tục ra trận, đổ máu, dù 30 năm chiến tranh vừa kết thúc trước đó chưa lâu; và khiến Việt Nam bị mất một số phần lãnh thổ, như cao điểm 1509 thuộc núi Đất… Đi xa hơn, Nguyễn Văn Đài và nick “Nguyễn An Nam” trên BBC còn tuyên truyền rằng Chiến tranh Biên giới năm 1979 chỉ là chiến tranh giữa hai đảng Cộng sản Việt Nam và Trung Quốc, còn người dân và binh lính ở cả hai bên chỉ là nạn nhân. Nhìn chung nhóm thông điệp tuyên truyền này không mới, nó được họ dùng đi dùng lại hằng năm.

Trong thông điệp thứ hai, Nguyễn Quang Duy viết rằng để trường học của cả Việt Nam lẫn Trung Quốc giảng dạy về Chiến tranh Biên giới một cách khách quan, không thù hằn, như mong muốn của giáo sư Phạm Hồng Tung; thì cả hai nước Việt – Trung đều phải theo mô hình dân chủ đa đảng; để giới nghiên cứu được tự do trao đổi học thuật với nhau, và công chúng, học sinh được tự do tiếp cận thông tin đa chiều qua sách vở, báo chí.

Trong thông điệp thứ ba, Nguyễn Văn Phước mượn chuyện chép sử về Chiến tranh Biên giới Việt – Trung để nhắc đến chuyện chép sử về trận Gạc Ma năm 1988. Ông Phước kêu gọi dư luận không quên ngày kỷ niệm 14/03 sắp tới, và không quên cuốn “Gạc Ma – Vòng tròn bất tử” mà công ty Trí Việt của ông tham gia ấn hành. Lời nhắc nhở này của Nguyễn Văn Phước có thể khiến dư luận về chuyện chép sử và chuyện “chống Trung Quốc” kéo dài từ ngày 17/02 đến ngày 14/03, nhất là khi các bên liên quan gia tăng lời qua tiếng lại.

Trong thông điệp thứ tư, Nguyễn Anh Tuấn viết rằng Chiến tranh Biên giới năm 1979 đã để lại một “bài học lịch sử”. Đó là Việt Nam cần “dứt khoát” liên minh với Mỹ trong cuộc đối đầu chống Trung Quốc, để được Mỹ giúp hiện đại hóa quốc gia; giống như Trung Quốc từng hỗ trợ Mỹ trong cuộc đối đầu chống Liên Xô để được Mỹ giúp hiện đại hóa.

Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi xin đưa ra 3 nhận xét.

Thứ nhất, qua những bài viết mà giới “dân chửi” tung ra trong tuần qua, có thể thấy họ hoặc là dốt sử, hoặc đang bóp méo lịch sử để tuyên truyền. Chẳng hạn, nếu nhìn nhận lịch sử một cách trung thực, giới họ sẽ không kết luận rằng Nhà nước Việt Nam đã chủ động khiêu chiến với Khmer Đỏ, từ đó gây ra Chiến tranh Biên giới với Trung Quốc. Trong thực tế, Việt Nam đã tìm mọi giải pháp để tránh chiến tranh. Trước khi cuộc chiến nổ ra năm 1979, Khmer Đỏ đã đánh chiếm đảo Phú Quốc và Thổ Chu, đánh sâu vào lãnh thổ Việt Nam nhiều lần, và sát hại hơn 30.000 người Việt; trong khi phía Việt Nam chủ yếu phòng thủ và tìm cách đàm phán. Nếu chính phủ không phát động chiến tranh sau những hậu quả trên, thì thể nào với cái lưỡi không xương của mình, giới “dân chửi” cũng tuyên truyền rằng chính phủ Việt Nam “bán nước” cho Khmer Đỏ. Tương tự, nếu nhớ rằng 3 dân tộc láng giềng – là Việt, Hán và Khmer – đã thường xuyên giao chiến trong suốt hàng nghìn năm, họ sẽ không dám quy nguyên nhân của chiến tranh cho các đảng Cộng sản… Là những người dốt sử hoặc bóp méo lịch sử vì mục đích chính trị, giới “dân chửi” không có tư cách dạy đời về tính khoa học, khách quan trong lĩnh vực này.

Thứ hai, trong dịp kỷ niệm Chiến tranh Biên giới năm nay, báo chí chính thống đã cung cấp một lượng thông tin lớn và chân thực hơn nhiều so với số thông tin mà giới “dân chửi” cung cấp. Thay vì tường thuật cuộc chiến một cách khách quan, trung thực và không vụ lợi như phía chính thống đang làm, giới “dân chửi” đang lợi dụng chủ đề này để tổ chức biểu tình, biểu dương lực lượng, và để đòi lật đổ chế độ chính trị. Vậy họ có tư cách dạy dỗ báo chí chính thống về thái độ khách quan, khoa học khi tiếp cận lịch sử hay không? Ta phải đặt câu hỏi này một lần nữa.

Thứ ba, chế độ đa đảng không phải là liều thuốc tiên khiến các dân tộc ngừng nhìn lịch sử theo cách khác nhau, như mô tả của ông Nguyễn Quang Duy. Chẳng hạn, mỗi lần Nhật sửa sách giáo khoa lịch sử theo hướng phủ nhận tội ác của họ trong Thế Chiến II, họ lại rơi vào khủng hoảng ngoại giao với một nước đa đảng khác là Hàn Quốc.

Tóm lại, nếu giới “dân chửi” muốn một nền sử học có tính khoa học, khách quan và độc lập với chính trị, họ nên tự áp dụng các tiêu chuẩn đó cho việc học sử của mình. Nếu không, họ sẽ sớm tụt hậu so với báo chí và sách vở chính thống.

Đám đông trên mạng xã hội có quyền thay mặt công an “xin lỗi cô gái Điện Biên” không?

Ngày 18/02/2019, UBND tỉnh Điện Biên đã trao bằng khen và tiền thưởng cho các chiến sĩ công an có công điều tra, bắt giữ 5 nghi phạm bị cáo buộc đã hãm hại nữ sinh Cao Thị Mỹ Duyên, 22 tuổi. Nhân đó, nhiều bộ phận của dư luận phi chính thống đã dấy lên một dư luận công kích ngành công an, khi đồng loạt tuyên truyền rằng trong vụ việc này, công an phải bị trách phạt thay vì khen thưởng, do không kịp thời bảo vệ người bị hại.

Tối 19/02, Hoàng Hường kêu gọi cộng đồng mạng share một biểu ngữ có dòng chữ “Chúng tôi xin lỗi! #cô gái Điện Biên”, đặt kèm biểu tượng bông hồng đen, nằm trên nền màu xanh bầm nhạt. Hường giải thích:

“… Tôi xấu hổ thay cho những người mà lẽ ra giờ này họ phải đứng cúi đầu xin lỗi vong linh em và gia đình vì đã không làm tốt phận sự, không cứu được em, họ lại khen thưởng tặng hoa nhau, khiến em và gia đình cô đơn hơn, đau đớn hơn. Tôi xấu hổ thay cho họ. Xin hãy để tôi và những người bạn nói thay: “CHÚNG TÔI XIN LỖI! Cô gái Điện Biên”…”.

Dư luận phi chính thống đồng loạt share lại bài và ảnh của Hường, tạo thành phong trào. Một số cá nhân chống đối share ảnh, rồi bình luận rằng nếu họ quan tâm đến chính trị nhiều hơn, “lên tiếng” chống tiêu cực trong xã hội nhiều hơn, thì có thể “cô gái Điện Biên” đã được cứu. Trong khi đó, một số ít đặt câu hỏi rằng vì sao họ phải xin lỗi, trong khi họ không làm gì sai.

Ở chiều ngược lại, cũng có một số tiếng nói trong dư luận phi chính thống bình luận rằng dư luận đang quy chụp ngành công an. Lương Lê Minh viết rằng “vụ việc ở Điện Biên đáng lẽ sẽ kết thúc trong 1 nốt nhạc, nếu như tất cả các sim số điện thoại đều là chính chủ”, để “công an dò trong phút mốt ra ngay”; nhưng tiếc rằng những đề xuất kiểu này “đều bị phản đối dữ dội bởi nhân dân anh hùng và các bạn nhà báo khối C điểm cộng”. Tuy nhiên, trong quá trình tuyên truyền về vụ việc này, giới “dân chửi” đã mắc 4 lỗi sai.

Thứ nhất, dù không có bằng chứng nào cho thấy công an tỉnh Điện Biên “nuôi án”, làm việc tắc trách, hoặc không lập tức nhập cuộc từ đêm 30 Tết, họ vẫn dùng các giả thuyết này để tuyên truyền, nhằm cố tình gây ác cảm với ngành công an.

Thứ hai, họ đã không xét đến những trở ngại mà Lương Lê Minh đề cập.

Thứ ba, họ tùy tiện phán xét rằng công an tỉnh Điện Biên “đáng lẽ phải bị trách phạt” thay vì được khen; trong khi công tác khen thưởng, xử phạt phải được tiến hành dựa trên quy định của Luật Thi đua Khen thưởng và các văn bản chi tiết hơn, thay vì dựa trên cảm tính nhất thời của dư luận.

Thứ tư, đám đông của Hoàng Hường không có tư cách thay mặt công an “xin lỗi” người bị hại; vì trong vụ việc này, chỉ ngành Công an hoặc tòa án mới có tư cách phán xét công an tỉnh Điện Biên, và chỉ Chủ tịch nước mới có tư cách thay mặt quốc gia để xin lỗi người bị hại.

Huỳnh Thị Tố Nga chỉ “phản biện ôn hòa”
hay đã tham gia một giáo phái có mục đích lật đổ Nhà nước?

Trong 2 ngày 26 và 28/01/2019, hai anh em Huỳnh Minh Tâm, Huỳnh Thị Tố Nga đã lần lượt bị bắt để điều tra về các hành vi có dấu hiệu vi phạm pháp luật của họ. Trong 1 tháng trước thời điểm đó, Tâm và Nga đã cùng một số cá nhân khác phát tán 2 văn bản mang tên “Cương lĩnh Chính trị 2019” và “Thông điệp Hoạch định Hành động”, trong đó họ kêu gọi lật đổ chế độ chính trị hiện nay của Việt Nam, và hướng dẫn cách thức xây dựng tổ chức để làm việc đó. Trong hai bản cương lĩnh, kế hoạch có màu sắc mê tín này, họ trích dẫn tư tưởng của “Thái Dịch Lý Đông A” Nguyễn Hữu Thanh – một nhân vật nửa chính trị, nửa tôn giáo từng sáng lập đảng chống Cộng mang tên “Trường Việt Duy Dân Ðảng” trước năm 1945.

Ngày 05/02, nick Người Đà Lạt Xưa, có quan hệ với Tâm và Nga, đã kêu gọi các thành phần chống đối, bất mãn quan tâm đến vụ việc của 2 người này. Ngày 16/02, Võ Hồng Ly và Lê Bảo Nhi bắt đầu hỗ trợ đưa tin về Nga, khiến vụ việc của Nga được giới chống đối chú ý. Trong những ngày tiếp theo, đài SBTN, đảng Việt Tân và nhóm Defend The Defenders lần lượt tham gia khai thác vụ việc. Một mặt, họ đăng ảnh và thông tin rằng Nga là một phụ nữ trẻ, làm bác sĩ tại một bệnh viện ở TP.HCM, để khơi gợi cảm tình của độc giả. Mặt khác, họ đưa tin rằng Nga bị bắt chỉ vì “phản biện ôn hòa”, “phê bình chế độ” trên mạng xã hội, và Nhà nước đã “xâm phạm quyền tự do ngôn luận” khi bắt giữ Nga.

Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi thấy giới “dân chửi” đang đưa tin sai sự thật về vụ việc này. Không có chuyện Huỳnh Thị Tố Nga chỉ “phản biện ôn hòa” trên mạng xã hội, và có thể được biện minh bằng quyền tự do ngôn luận. Đọc Facebook của Nga và đồng đảng, có thể thấy họ không giấu động cơ và kế hoạch lật đổ Nhà nước, tức có giấu hiệu vi phạm Điều 109 Bộ luật Hình sự 2015:

Nếu tôn trọng sự thật, giới “dân chửi” nên nói rõ vấn đề này, cùng việc Huỳnh Thị Tố Nga tham gia một tổ chức nửa đảng chính trị, nửa giáo phái mê tín dị đoan, để dư luận được rõ.

 

Gửi một nhận xét của bạn về bài viết:

comments

About Author