Đặng Hữu Nam trong con mắt của những người bạn cũ

Đặng Hữu Nam trong con mắt của những người bạn cũ

     Chúng ta ai cũng có bạn bè, bạn từ thời mẫu giáo cởi chuồng tắm mưa, bạn học cùng cấp 1, bạn học cùng phổ thông, bạn đại học, bạn đồng niên, bạn hàng xóm, bạn đã từng khiến ta thầm thương trộm nhớ,…. Những người bạn mà mỗi khi gặp lại nhau hay nhắc đến nhau người ta thường nói về những kỷ niệm thời trước, hỏi han nhau cuộc sống hiện tại và những dự định trong tương lai. Nhưng những người bạn cũ khi nhắc đến Đặng Hữu Nam – một nhân vật đầy tai tiếng, họ lại thở ra những tiếng thở dài đầy não nề. Bởi họ không thể ngờ cậu Nam đái dầm mình từng quen, cậu Nam hiền lành mình từng thương mến nay đã trở thành một chủ chăn thật đáng sợ.

     Cùng đọc qua dòng tâm sự mà những bạn cũ đã viết cho Đặng Hữu Nam để sự thất vọng của người xưa khi gặp lại bạn mình.

     “Gửi anh Đặng Hữu Nam.

     Trước hết, cho em xin lỗi không gọi anh là Linh mục theo chức vụ của anh bây giờ, em chỉ muốn gọi đúng tên anh như những người bạn ngày xưa em gọi. Những ngày này, khi trên mạng FB đưa nhiều tin bài về anh, em cảm thấy bất an, lo lắng. Một vài người bạn nhắn tin hỏi em, có phải anh Nam 36 – ngày xưa đó không? Họ hỏi em vì họ biết ngày xưa em và anh cũng có chút thân quen. Vì những tin nhắn ấy, mà em tìm hiểu về anh nhiều hơn sau gần 15 năm không liên lạc. Anh còn nhớ đến Nguyệt, đến Mai Ưng, đến Anh Đức Cường, Thanh Nga, hay bé Hài nữa… Những người bạn dưới mái trường Đại học Vinh ngày đó. Tất cả chắc đều giống em, đều ngạc nhiên khi biết anh của bây giờ…

Anh Nam hiền lành trong ký ức của những người bạn cũ

      Sáng nay em gọi điện cho a, vui khi giới thiệu xong tên anh vẫn nhớ ra em, vẫn hỏi em có ở chỗ đó nữa không? Nhưng dường như anh bận quá mà chưa kịp nói thêm nhiều câu chuyện, những tâm sự như ngày xưa anh em mình vẫn nói với nhau.
     Trước hết, em mừng vì anh đã trưởng thành, trở thành niềm hãnh diện của gia đình, như ước muốn của những người theo đạo. Nhưng sao em thấy anh bây giờ xa cách quá, không còn là Đặng Hữu Nam thân tình, chu đáo, quan tâm mà cũng không kém phần lãng mạn. Em vẫn nhớ những bài thơ anh viết, những lần đọc thơ cho em nghe, nhớ những lần tâm sự của anh trước ngưỡng trưởng thành. Ước mong của anh và gia đình là anh sẽ trở thành Linh mục. Lúc đó, em không hiểu lắm về Linh mục, nhưng em chỉ biết anh sẽ là người đứng đầu giáo xứ. 15 năm qua, anh đã là vị Linh mục, nhưng sao bây giờ anh lại làm cho em và những người bạn của anh lo lắng, bất an, khi anh hình như đang ngày càng rời xa tổ quốc, xã mảnh đất quê hương nơi anh đang sống. Em nhớ ngày xưa anh nói, muốn trở thành linh mục, phải nỗ lực học tập không ngừng, anh đã có những bằng đại học, những năm tháng sinh viên đầm ấm, yên bình, được cùng bạn bè sải cánh ước mơ. Chắc lúc đó, anh cũng như em, nhìn cuộc sống thật tươi đẹp, thấy thật ý nghĩa khi mình được ăn học trong một đất nước bình yên. Vậy sao giờ anh lại dùng những tri thức được thầy cô giảng ngày đó, để làm rối lòng giáo dân của mình? Sao anh không làm lòng người bình yên như những ngày xưa? Em vẫn nhớ anh, một người với đôi mắt thân tình, ấm áp, gần gũi…Em mong anh đừng nghe lời lôi kéo, xúi giục mà càng bước chân sai lối, lạc đường. Có vẻ như bây giờ anh đang là người rất nổi tiếng (Vì tai tiếng thì đúng hơn). Em thì vẫn mong anh là vị Cha, vị Linh mục đáng kính mà để sau này những con chiên của anh không oán giận. Em nhớ ngày trước quê em cũng có một vị Linh mục, nhưng ông ấy sống ôn hoà, một lòng vì chúa, vì nước, vì dân. Ngày ông ấy mất, không chỉ những người theo đạo tiếc thương, mà người dân xã em cũng từng đoàn đi đưa tiễn. Em vẫn nhớ dáng người của ông ấy khi em theo bạn đến nhà thờ, vẫn nhớ đôi mắt hiền từ và nụ cười ấm áp trong bộ quần áo đen chỉnh tề.
     Anh Nam! Cuộc sống của một vị Linh mục như thế nào thì em không biết, nhưng người dân, dù bên lương hay bên đạo cũng cần yên ổn để làm ăn, đúng không ạ? Thiên tai vốn đã rất khắc nghệt, con người cớ sao cứ phải làm khổ mình thêm. Thay vì kêu gọi giáo dân đi đây đi đó, anh hãy an ủi họ làm kinh tế giỏi, ổn định cuộc sống, con em được đến trường đầy đủ. Nghĩa vụ của mọi công dân Việt Nam trước tiên là phải yêu nước, yêu mảnh đất nơi mình sinh ra, tôn trọng, phụng dưỡng đấng sinh thành mới là đáng sống. Đúng không anh? Nếu chẳng may ai đó đang sinh sống ở vùng đất chiến tranh, mới hiểu cái giá của hoà bình nó quý đến thế nào?
     Anh Nam! Em rất muốn bức thư này được chuyển đến tay anh, có lẽ trong suy nghĩ của anh và em có những khác biệt, nhưng cái chung thì chúng ta vẫn nhận ra đúng không ạ? Có những cái đúng, cái sai đều sẽ được giải quyết, có những hậu quả xảy ra ngoài ý muốn không thể ngày một ngày hai mà xong được. Anh hãy cùng nhân dân chung tay, vì một ngày mai Việt Nam phát triển, hoà bình. Những ngày qua, khi cả nước đang chung tay kêu gọi ủng hộ đồng bào lũ lụt miền Trung, ai cũng hướng về khúc ruột yêu thương, thì cũng là lúc trên mạng đưa những hình ảnh không đẹp của anh, khi lại tiếp tục kêu gọi mọi người đi biểu tình…Là đàn ông, là Linh mục sao anh không sống và làm như vậy đi ạ? Bọn em sẽ ủng hộ, và cầu Chúa cho anh.
     Hôm nay, trên các mạng đưa hình anh đi Kỳ Anh, ghi âm những lời anh nói về đất nước mà em thấy xa lạ quá. Vẫn nhớ về anh với chiếc xe đạp thân quen, với những bài thơ viết vội. Người ta nói nét chữ nét người, em vẫn mong anh đi thẳng, sống thẳng với đời, không bị lợi dụng, lôi kéo để làm những điều sai trái. Vì những lời anh nói không chỉ với các con chiên của mình, mà đâu đó quanh anh, những người bạn vẫn theo dõi anh, vẫn mong chờ anh trở thành người đáng kính, một người xứng đáng là bề trên, đứng đầu…như ngày xưa – một Đặng Hữu Nam mà em biết. 
    Chúc anh luôn khoẻ. Bình yên!”
    Đặng Hữu Nam hiền lành, thư sinh chỉ còn trong ký ức xa xôi của những người bạn cũ, giờ Đặng Hữu Nam là một linh mục, là một chủ chăn. Nam không còn hiền lành nữa, Nam của bây giờ sẵn sàng đánh một cậu bé chỉ vì va chạm nhỏ trên đường, Nam bây giờ sẵn sàng gọi giáo dân đến đánh hội đồng một người dân thường dám chĩa mũi vào chuyện của Nam.

 “Tao với mày từng là bạn bè. Những năm cuối thập kỷ 80, tao với mày đã cùng ngồi chung 1 bàn để ê a những áng văn, những câu thơ mà thầy Tran Bao dạy chúng ta ở trường Hoa Thành. Văn là Người, chữ cũng là Người. Tao còn nhớ mày ở trọ nhà Lan Anh, tối ngủ mày đái dầm ra cả quần phải lấy quần Lan Anh mặc; tao cũng còn nhớ buổi trưa nắng như chó, tao đạp chiếc xe đạp cà tàng sang nhà mày chơi. Trước cổng nhà mày có rặng duối mát lắm. Trưa tháng 4 cách đây 30 năm nó đã êm đềm như thế. Bữa cơm cuối cùng tao gặp mày cũng đã hơn 20 năm rồi. Cũng tại nhà mày, mấy đứa bạn ngồi quấn quýt với nhau. Những ngày đó mày thư sinh lắm, gầy trắng và hiền như con gái.

     Chúng ta vào đại học mỗi đứa 1 nơi, hầu như không liên lạc. Không gặp nhau những tao vẫn nhớ đến mày, vẫn nghe thông tin về mày. Tao biết mày đã đi học linh mục, và mày vẫn đối xử rất tốt với bạn bè. Trong đó, có câu chuyện về 1 người bạn chung của chúng ta đã mất, tao nghe bạn bè kể lại tấm lòng hiếu nghĩa của mày đối với bạn trong cơn bạo bệnh, tao đã chảy nước mắt!

     Chúng ta lớn lên như thế với rất nhiều biến cố. Tao lăn lóc với đời kiếm ăn ất ơ bỏ mẹ bữa đực bữa cái, khi thầy khi thằng. Trong cơn mệt mỏi tộ sư, tao thi thoảng lại nghe thông tin về mày với vai trò là 1 linh mục. Tao cũng vui! Tao vui và tin tưởng lắm! Tao tin rằng 1 người bản tính hiền lành và hiếu nghĩa với bạn bè như mày, sẽ trở thành 1 linh mục tốt để chăn dắt con chiên của mình sống tốt đời đẹp đạo như lời răn của đức Chúa Trời!

     Bố tao, chắc mày vẫn còn nhớ, năm nay đã 72 tuổi, ông là 1 trong số hàng triệu thanh niên Việt Nam xẻ dọc Trường Sơn tiến vào miền Nam để có mặt trong ngày 30/4 lịch sử! May mắn hơn rất nhiều đồng đội, ông đã trở về quê sau 1975, mặc dù trong người mang rất nhiều vết thương. Mẹ tao, những năm bom mỹ ác liệt nhất, bà đã cùng với hàng vạn thanh niên xung phong lấp hố bom mở đường cho bố tao và đồng đội đi vào…Rồi chú tao nữa, năm 1982 tại chiến trường miền Tây Nam Bộ, chú tao không may mắn như bố tao, chú đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường!

     Là 1 cử nhân trước khi đi học linh mục, tao tin mày hiểu những điều tao nói về gia đình tao cũng là nỗi niềm của hàng triệu gia đình trên đất nước Việt Nam này. Chúng tao tự hào vì máu xương cốt nhục mình đổ xuống để có ngày hôm nay tao và con tao được sống tử tế hơn, đàng hoàng hơn.

     Khi thấy mày có những hành động ngu xuẩn, kích động bà con giáo dân, rao giảng những thứ mà mày biết chắc là sai trái để phục vụ cho một ý đồ xấu xa nào đó, mấy đứa bạn cũ đã định tìm gặp mày để hỏi cho ra nhẽ. Chúng tao chưa kịp, thì xẩy ra sự kiện kỷ niệm ngày 30/4 lịch sử, khi cả nước đang hân hoan với ngày lễ lớn trọng đại, mày đã có nhiều hành động chó chết kích động giáo dân, bắt trẻ em đi biểu tình và rao giảng xuyên tạc lịch sử, phỉ nhổ vào sự hi sinh xương máu của cả dân tộc. Lúc này, Nam ạ, mày đã chính thức quay lưng lại với dân tộc. Thứ thiêng liêng mày vừa phỉ nhổ đó, có cả máu bố tao và xương thịt chú tao!

Vì vậy, tao không coi mày là bạn nữa. Với tao, mày đã là kẻ địch.

     Tao biên cái tút này không nhân danh đảng phái, không nhân danh chính trị, tao chỉ là 1 thằng dân sự gộc làm thuê làm mướn kiếm ăn đủ nghề. Nếu có một lúc nào đó cuộc sống này buộc chúng ta đối mặt nhau như hơn 20 năm về trước, tao thề có Chúa, tao sẽ táng vào cái mặt mày mấy phát bằng tất cả sự khinh bỉ tột cùng.

Đặng Hữu Nam – khi đọc những dòng bạn cũ viết cho mình, ông cảm thấy sao ? Có chút lương tâm ít ỏi nào trong lòng khiến ông phải suy nghĩ không ? Hay ông và đám con chiên cuồng tín của mình sẽ tự an ủi nhau rằng những người bạn cũ này là công an, là an ninh đang vu khống, bôi nhọ ông ?

Gửi một nhận xét của bạn về bài viết:

comments

About Author