Đa nguyên, đa đảng, trò lừa đảo triền miên và dai dẳng

Đa nguyên, đa đảng, trò lừa đảo triền miên và dai dẳng

Việc các tổ chức dân sự ở Việt Nam luôn kêu gào đa nguyên đa đảng không mới. Nó nằm trong kế hoạch có tên gọi là diễn biến hòa bình được tiến hành ở nước ta mấy chục năm nay với mục đích thay đổi thể chế chính quyền. Tuy được ngụy tạo với nhiều mỹ từ cũng như tô vẽ các viễn cảnh màu hồng nhưng xét về mọi mặt đây vẫn là một ngụy thuyết ẩn chứa sự lừa đảo trắng trợn, dai dẳng.

Để hiểu thế nào là Đa nguyên, đa đảng cũng như cách thức đánh giá diễn biến của các thế lực thù địch tại nước ta, các bạn sẽ phải trải qua 1 quá trình nghiên cứu nghiêm túc và lâu dài. Tuy nhiên, trong khuôn khổ bài viết, chúng tôi cố gắng truyền đạt một cách bình dân nhất, ngắn gọn nhất về vấn đề này.

Trước hết, có thể hiểu đơn giản, đa nguyên đa đảng là việc trong 1 quốc gia tồn tại nhiều tổ chức chính trị, đảng phái có tư tưởng đối lập nhau cùng hoạt động. Về lý thuyết, các đảng này được quyền như nhau trong ứng cử, bầu cử vào vị trí lãnh đạo đất nước. Và cũng về mặt lý thuyết màu hồng được tô vẽ, đảng nào được lòng dân sẽ được nắm quyền. Nhấn mạnh, đó là mặt lý thuyết.

Tiếp theo, các thế lực phản động đang cố tuyên truyền để VN chấp nhận những điểm như sau:

– Chấp nhận hệ thống chính trị TỰ DO như ở trên đã đề cập.
– Cố chứng minh rằng chỉ có con đường đó mới là con đường duy nhất để phát triển khi so sánh với nhiều nước trên thế giới đặc biệt là Mỹ.
– Cố để phủ nhận những thành tựu mà VN đã đạt được trong thời gian qua không nhằm mục đích nào khác là cổ vũ cho màu hồng của đa nguyên đa đảng.

Thực tế đây là sự LỪA DỐI, và đánh tráo khái niệm rõ ràng. Cụ thể:

1- KHÔNG TỒN TẠI MỘT NỀN CHÍNH TRỊ ĐA NGUYÊN ĐA ĐẢNG TỰ DO NHƯ CHÚNG ĐỀ CẬP.

Các quốc gia đa đảng trên thế giới mặc dù có nhiều đảng cùng tồn tại nhưng tham gia vào vũ đài chính trị lại không nhiều. Thực tế cho thấy rằng, câu chuyện đa nguyên chính trị là câu chuyện hoang đường. Lấy ví dụ từ nước Mỹ, mang tiếng là đa đảng nhưng hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ lại không đối lập nhau về mặt bản chất và đó là lý do tại sao 2 đảng ấy thay nhau nắm quyền.

Có thể hiểu, ở các quốc gia như vậy, dù cho có đa đảng, dù cho đảng nào nắm quyền đi nữa thì BẢN CHẤT CỦA NHÀ NƯỚC SAU BẦU CỬ vẫn không thay đổi. Đó vẫn là một nhà nước tư bản chủ nghĩa, không khác được. Vậy đa nguyên chính trị ở đâu ra? Tự do nắm quyền ở đâu ra? Cần lưu ý là việc nhóm lợi ích chính trị nào được thay nhau nắm quyền (mà chắc chắn là giai cấp tư bản) do chính đảng cầm quyền quyết định. Rất <tự do> phải không nào?

2- TRONG TRƯỜNG HỢP KHẢ QUAN NHẤT, ĐA ĐẢNG VẪN LÀ SỰ MÂU THUẪN KHÔNG THỂ LÝ GIẢI.

Trường hợp khả quan nhất đó là gì? Đó là tất cả các đảng phái tham gia chính trị đều đặt lợi ích của quốc gia, dân tộc lên trên hết. Vậy câu hỏi đặt ra là “Đa đảng để làm gì? Đối lập là đối lập về cái gì?”. Ta sử dụng hệ quy chiếu là lợi ích của nhân dân trong quốc gia đó, vậy có cần thiết phải chia rẽ trong khi tất cả các đảng phái đều cùng một mục tiêu, lý tưởng?

Đó là trường hợp lý tưởng. Nhưng cuộc đời đâu có dễ dàng. Điều gì sẽ xảy ra khi các đảng phái ngoài đấu tranh cho quyền lợi của người dân còn vì lợi ích mà đảng phái đó đang đại diện hay nói cách khác, đa đảng chính là sự thừa nhận chính thức của lợi ích nhóm. Vì lợi ích của mình để lôi kéo sự ủng hộ. Còn chuyện lôi kéo bằng cách nào lại là một câu chuyện rất dài liên quan đến chi phối truyền thông, tung tin xuyên tạc, giả mạo hạ bệ đối phương, lợi dụng ngoại bang để giành chiến thắng, gian lận… Nhưng dù với hình thức nào đi nữa, sự mâu thuẫn cốt yếu ở đây là tại sao lợi ích của quốc gia, dân tộc lại phải chia nhỏ ra theo nhiều chiều <đối lập>? Khi kéo 1 vật nặng lên cao, bạn có nhất thiết phải chia ra nhiều hướng khác nhau, đối lập nhau để kéo hay không?

3- CÂU CHUYỆN BÓ ĐŨA.

Đất nước ta từ cổ chí kim trải qua muôn vàn cuộc chiến chống ngoại xâm, tất cả đều dựa vào tinh thần đoàn kết toàn dân tộc dưới một ngọn cờ. Còn nhớ Trần Quốc Tuấn đã nêu cao tinh thần đoàn kết như thế nào khi tự mình kỳ lưng cho Trần Quang Khải để rồi quân dân nhà Trần quyết chí cùng nhau đánh tan quân Nguyên Mông xâm lược mạnh gấp trăm lần. Một nền chính trị đa cực không thể nào là sự đoàn kết tốt. Để tôi “vẽ” ra những đảng có thể xuất hiện ở VN khi <tự do> nhé:

+ Đảng phục dựng cờ vàng.
+ Đảng thân Mỹ.
+ Đảng thân Nga.
+ Đảng thân Trung Quốc.
+ Đảng của người gốc ngoại quốc.
+ Đảng phái riêng của từng tôn giáo.
+ Đảng vì môi trường.
+ Đảng vì phát triển công nghiệp.
+ Các đảng đòi li khai.
+ Đảng đại diện cho công nhân.
+ Đảng đại diện cho giới chủ…

Rồi đấy, các bạn thích đảng nào và sẽ làm gì để đảng các bạn ghét KHÔNG TRÚNG CỬ? Bạn nghĩ đúng rồi đấy. Tìm mọi cách hạ bệ đối phương chính là cảnh tượng các bạn sẽ thấy mỗi kỳ bầu cử. Trong một thế giới tự do đa chiều, cảnh tượng này sẽ hỗn loạn ra sao mời bạn tưởng tượng tiếp.

4- ĐA NGUYÊN ĐA ĐẢNG KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG THỨC ĐỂ PHÁT TRIỂN.

Thường có những luận điệu cho rằng các quốc gia như Mỹ, Nhật, Hàn, Sing… phát triển được nhờ vào thể chế chính trị đa đảng (nhấn mạnh là đa đảng chứ không phải đa nguyên) nhưng thực ra có phải như vậy? Chưa bàn đến yếu tố dân tộc, vị trí, truyền thống… của các nước đó, nhìn vào quá trình phát triển, lịch sử đã chứng minh rằng tất cả các nước kể trên đều đã giàu có từ trước khi áp dụng thể chế chính trị cởi mở. Nhật Bản từ trước thế chiến thứ 2 đã là một nước đế quốc với nền chính trị Quân chủ lập hiến với quyền lực thuộc tay Thiên Hoàng và các thế lực quân phiệt, Hàn Quốc sẽ ra sao nếu không có chính sách trả nợ xương máu của Park Chung Hee ngay từ đầu? Phía sau sự phát triển thần kỳ của các quốc gia đó luôn có là một nền chính trị cực kỳ hà khắc. Đối lập để phát triển ư? Không có đâu.

THAY LỜI KẾT:

Rõ ràng rằng, đa nguyên đa đảng thuần phác không hề tồn tại, thực tế cũng không có quốc gia nào dám áp dụng hệ thống chính trị tự do như cách mà các thế lực thù địch vẫn luôn kêu gào đòi áp dụng ở VN. Vậy tại sao chúng luôn phải tìm cách để làm điều đó. Rất đơn giản. Đó là để thay đổi bản chất của nhà nước từ nhà nước Xã hội chủ nghĩa chuyển sang một thể chế khác để rồi dùng chính thể chế ấy sửa đổi Hiến pháp, áp dụng một kiểu đa đảng ngụy tạo làm bình phong như đã phân tích ở mục 1 bài viết này.

Hoàn toàn không có một căn cứ nào cho thấy nền chính trị đa nguyên đa đảng sẽ tốt đẹp mà ngược lại, những nguy cơ như chia rẽ dân tộc, quan điểm chính trị, tôn giáo… lại hiển hiện rất rõ.

Sẽ có hàng hà sa số ví dụ các quốc gia đa đảng khác đang chìm trong rối loạn, chiến tranh hoặc khủng hoảng để các bạn lấy đó là ví dụ. Và bên cạnh đó cũng có các nước một đảng vẫn giữ được đà tăng trưởng tốt cùng với sự ổn định cần thiết trong xã hội như Việt Nam hoặc nền kinh tế thứ 2 thế giới Trung Quốc. Cái chính không phải là nhiều đảng hay một đảng mà quan trọng nhất là đảng cầm quyền đại diện cho tầng lớp nào trong xã hội. Bản chất của một nhà nước Tư bản là quyền và lợi ích của giai cấp tư bản tức là kẻ có tiền, số ít trong xã hội luôn được đặt lên trên hết và ngược lại, trong cái tên của xã hội chủ nghĩa đã đề cao tính xã hội, vì số đông trong xã hội. Đó là quan điểm chung, xuyên suốt, là mục tiêu phấn đấu cuối cùng của nước ta nói riêng xã hội chúng ta đang sống nói chung.

da-nguyen

Ảnh là cảnh “võ” đài chính trị ở Ucraina sau khi dân chủ đến.

Vô Thường.

Gửi một nhận xét của bạn về bài viết:

comments

About Author