Cách mạng Tháng Tám – Tại sao phải phải cướp chính quyền

Cách mạng Tháng Tám – Tại sao phải phải cướp chính quyền

      Mùa thu năm 1940, phát-xít Nhật vào Đông Dương, thực dân Pháp không những không bảo hộ được nhân dân Việt Nam như họ vẫn rêu rao, mà từng bước đầu hàng, dần dần cấu kết với phát-xít Nhật để đàn áp nhân dân Việt Nam. Nhân dân Việt Nam rơi vào cảnh “một cổ hai tròng”, vừa bị thực dân Pháp đàn áp, vừa bị phát-xít Nhật hành hạ. Đặc biệt, từ khi đến Đông Dương, phát-xít Nhật đã thi hành hàng loạt chính sách để đánh vào nền kinh tế: Buộc Pháp phải ký kết nhiều hiệp ước yêu cầu cung cấp lương thực, giao nộp lúa, gạo cho Nhật hằng năm. Đồng thời việc vận chuyển thóc gạo từ miền nam ra bị Nhật cấm vận, cùng với việc vơ vét thóc gạo ở miền bắc đã làm cho giá thóc gạo tăng cao quá sức chịu đựng của người dân, nhiều người không đủ sức mua. “Cuối năm 1944, quân số của Nhật ở Bắc Kỳ đã lên tới gần 100.000 người. Bắc Kỳ lúc đó đã thiếu gạo, vì ba trận bão tàn phá các tỉnh Nam Định, Thái Bình, Hải Dương và Bắc Ninh, làm cho vụ mùa bị thất thu nhưng Pháp và chính quyền phong kiến vẫn phải cung cấp cho Nhật hơn 900.000 tấn gạo để nuôi chiến tranh phát xít và làm nguyên liệu để người Pháp nấu rượu, cùng thóc dùng đốt lò thay cho than đá. Hàng chục nghìn mẫu ngô bị phá để trồng cây công nghiệp cho Nhật, nay lại phải nuôi thêm 100.000 miệng ăn của quân đội Nhật. Theo tờ trình của Thống sứ Bắc Kỳ Chauvet, thì vào năm 1944 ở Bắc Kỳ, diện tích trồng cây công nghiệp đã lên tới 45.000 ha”  – Trích: Nỗi đau lịch sử: Nạn đói 1945.

       2 triệu người chết đói – cái chết khủng khiếp nhất khi nạn nhân chờ đợi cái chết đến một cách từ từ, từ ngày này qua ngày khác.Để chống lại cái đói, cái chết cận kề, người dân ăn từ rau dại, đến củ chuối, vỏ cây, giết cả trâu bò, chó mèo; dân chài thì ăn củ nâu, cá chết. Khi không còn gì ăn thì họ ngồi chờ chết, để người nhà mang đi chôn hoặc chết ở bờ bụi khi đi kiếm ăn. Cái chết đến từ từ, thảm khốc, dày vò cả thể xác lẫn tinh thần. Cái đói khiến cha bỏ con, chồng bỏ vợ, tình người đứt đoạn, đi xin ăn không được thì cướp giật. Ở các vùng quê, hàng nghìn hộ gia đình chết cả nhà, nhiều dòng họ chỉ một vài người sống sót. Lịch sử đảng bộ Hà Sơn Bình cũ ghi rõ: Trong nạn đói năm 1945, khoảng 8 vạn người (gần 10% dân số trong tỉnh) chết đói, nhiều nơi xóm làng xơ xác tiêu điều, nhất là ở những nơi nghề thủ công bị đình đốn. Làng La Cả (Hoài Đức) số người chết đói hơn 2.000/4.800 dân, có 147 gia đình chết không còn một ai. Làng La Khê có 2.100 người thì 1.200 người chết đói, bằng 57% số dân“. 

      Vì người dân đã bị đẩy đến tận cùng của sự sống nên khi Mặt trận Việt Minh phát động nhân dân phá hàng trăm kho thóc của Nhật để cứu đói, những người nông dân dù đói mờ mắt cũng gượng nốt sức tàn vùng lên. đập tan xiềng xích nô lệ. Phong trào diễn ra sôi nổi khắp nơi khiến nạn đói phần nào được đẩy lui. Nông dân bắt đầu trở về quê tiếp tục sản xuất. Đến vụ chiêm (tháng 6) có gạo mới, mức sống thay đổi đột ngột lại khiến nhiều người chết vì ăn quá no. Môi trường bị ô nhiễm nặng bởi xác chết không được xử lý và trải qua cơn đói lâu dài kéo theo dịch tả và dịch sốt vàng da lại giết thêm nhiều người ở Bắc Giang, Cao Bằng.

      Vậy mà giờ đây, Lê Mỹ Hạnh – đứa con lạc loài sinh sau đẻ muộn được thụ hưởng những thành quả xây từ xương máu cha ông đi trước – kẻ tự nhận mình là “nhà dân chủ” – kẻ vỗ ngực tự xưng “đấu tranh cho dân chủ – nhân quyền” lại thốt ra những câu nói còn không bằng cầm thú.

Dòng trạng thái thể hiện “trí tuệ dân chủ” của nhà dân chủ Lê Mỹ Hạnh

     Hạnh cũng như đám đồng nghiệp rân chủ của cô ta, tôn thờ cờ vàng và luôn mơ về chế độ cũ.  Hạnh căm thù chế độ này, căm thù Đảng Cộng sản Việt Nam đã lãnh đạo nhân dân đánh đuổi đế quốc. Hạnh không muốn làm người tự do, Hạnh muốn làm nô lệ, muốn không cần làm những vẫn sống sung sướng. Hạnh tức tối, chửi rủa cha ông “đang yên đang lành đi cướp chính quyền. Hạnh ngu muội không biết rằng nếu không vùng lên thì chỉ có con đường chết. Nếu không có Cách mạng tháng Tám thì giờ này Hạnh hoặc không bao giờ được sinh ra hoặc đang mút vỏ ốc hay đã nằm cuốn chiếu ở một góc đường nào đó, rất có thể Hạnh sẽ làm tay sai cho giặc đè đầu cưỡi cổ nhân dân, cũng có thể đã thành một bà Me tây nào đó.

Chuyen dung toc gay, chua tung biet den ve nan doi At Dau 1945 hinh anh 5

Nếu những đứa trẻ khổ sở đói khát này là con của Hạnh thì sao ?

Tôi ước rằng mình có thể ném Lê Mỹ Hạnh vào giữa nạn đói năm ấy, để xem cô ta còn có thể thốt ra những lời này nữa hay không.

Gửi một nhận xét của bạn về bài viết:

comments

About Author